PDA

View Full Version : Hải chiến Hòang Sa 1974


acer
12-15-2007, 01:59 AM
Được sự đồng ý của các nhân chứng, đồng thời là tác giả của hồ sơ Hòang Sa 1974, tôi đã tổng hợp và biên tập thành tư liệu nhiều kỳ. Câu chuyện Hòang Sa bây giờ vẫn đang rất thời sự và không phải ai cũng biết rõ về trận hải chiến chấn động miền Nam năm 1974.

Kỳ 1: « Gã khổng lồ » đột ngột ra tay
Vụ tranh chấp chủ quyền tại Biển Đông đột ngột trở nên căng thẳng vào ngày 11-1-1974 khi Trung Quốc ngang nhiên tuyên bố các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đang nằm trong tay chính quyền Saigon là một phần lãnh thổ của họ. Để làm hậu thuẫn cho những lời tuyên bố vô căn cứ, TQ tung nhiều tàu đánh cá võ trang xâm nhập hải phận Hoàng Sa và đổ quân giả dạng ngư phủ lên các đảo không có lực lượng quân đội Saigon canh giữ.

Ngay ngày hôm sau 12-1-74, Ngoại Trưởng Vương Văn Bắc của chính quyền Saigon đã cực lực bác bỏ luận điệu ngang ngược và lên án hành động xâm lăng gây hấn của TQ, đồng thời Bộ Tư Lệnh Hải quân Saigon cũng chuẩn bị tăng cường chiến hạm tuần tiễu tại vùng biển Hoàng Sa. Lúc đó, chỉ có một trung đội Địa Phương Quân thuộc chi khu Hòa Vang, tiểu khu Quảng Nam gồm 24 người đóng tại đảo Hoàng Sa cùng với 4 nhân viên đài khí tượng. Các đảo khác trong nhóm Nguyệt Thiềm không có quân Saigon trú đóng.

Trong các ngày kế tiếp, phía TQ tiếp tục đổ người lên các đảo khác. Tính cho đến ngày 15-1-74, quân TQ đã chiếm đóng các đảo Cam Tuyền (Robert), Vĩnh Lạc (Money), Quang Hòa (Duncan) và Duy Mộng (Drummond).

Để bảo vệ chủ quyền chính đáng tại Biển Đông, ngày 15-1-74, Bộ tư lệnh Hải quân VN ra lệnh cho chiến hạm HQ-16 trực chỉ Hoàng Sa để tăng cường cho lực lượng trú phòng, đồng thời dùng biện pháp ôn hòa yêu cầu lực lượng TQ rời khỏi lãnh hải VN. Tuần Dương Hạm Lý Thường Kiệt còn chở thêm một phái đoàn Công Binh 6 người thuộc Quân Đoàn I , nhằm thám sát địa thế để thiết lập một phi trường nhỏ trên đảo Hoàng Sa.

Sáng ngày 16 tháng 1, chiến hạm HQ -16 tới Hoàng Sa, sau đó thả một xuồng đổ bộ gồm 4 nhân viên cơ hữu để đưa 6 người trong phái đoàn thám sát lên đảo Hoàng Sa. Công tác hoàn tất tốt đẹp không có gì trở ngại.

http://i226.photobucket.com/albums/dd230/buithanh62/HQ-16LyThuongKiet.jpg
Chiến hạm HQ-16

Sau đó, chiến hạm tiếp tục công tác tuần dương và phát hiện một số tàu lạ đang lảng vảng trong vùng đảo Cam Tuyền (Robert) về phía Nam. HQ-16 liền đổi đường tới gần để điều tra. Đây là những tàu tương đối nhỏ như loại tàu đánh cá sơn màu xanh đậm có bề ngang và đài chỉ huy khá lớn như loại tàu quân sự. Chiến hạm dùng đèn hiệu để liên lạc yêu cầu các tàu lạ cho biết xuất xứ theo đúng qui luật hàng hải quốc tế nhưng không được trả lời. Khi đến gần hơn mới nhìn rõ những chiếc tàu này treo cờ TQ. Chiến hạm HQ-16 Lý Thường Kiệt một mặt lập tức báo cáo sự phát hiện về Bộ tư lệnh tại Đà Nẵng, đồng thời dùng cờ, đèn và cả máy phóng thanh bằng tiếng Trung Hoa yêu cầu các tàu TQ phải lập tức rời khỏi lãnh hải Việt Nam. Nhưng các tàu TQ vẫn không trả lời, một số nhân viên mặc quân phục mầu xanh nhạt đứng trên boong còn buông những lời lẽ khiếm nhã và cử chỉ trêu chọc. HQ-16 vẫn kiên nhẫn dùng loa phóng thanh liên lạc, sau cùng phía tàu TQ cũng lên tiếng, đòi hỏi ngược lại, yêu cầu HQ-16 rời khỏi lãnh hải của họ! Cứ như vậy, đôi bên dằng co suốt ngày 16-1, không bên nào chịu nhượng bộ cho tới trời tối TDH Lý Thường Kiệt phải di chuyển xa hơn ra ngoài khơi để tránh vùng đá ngầm nước cạn nguy hiểm cho sự an toàn của chiến hạm.

Cùng ngày tại Sài Gòn, hãng thông tấn UPI loan tin "chiến hạm và binh sĩ Việt Nam đã nổ súng vào một toán người đang cắm cờ Trung Cộng tại đảo Cam Tuyền. Không rõ phía Trung Cộng có bắn trả hay không". Trong lúc đó, các giới chức cao cấp trong chính phủ cũng đang họp khẩn để tìm cách đối phó với sự hiện diện đáng nghi ngờ của TQ tại Hoàng Sa. Trong một cuộc họp báo, Ngoại Trưởng Vương Văn Bắc cho biết tàu TQ đã xâm nhập hải phận Hoàng Sa và đổ bộ người lên các hải đảo và "hành động này đã mang đến sự đe dọa cho nền an ninh chung trong vùng".

Sáng sớm ngày 17-1, khi HQ-16 quay trở lại vùng đảo Cam Tuyền thấy tàu TQ vẫn còn ở đó. Ngoài ra, gần đảo Vĩnh Lạc (Money) lân cận cũng có thêm tàu TQ xuất hiện với hàng trăm lá cờ mầu đỏ cằm rải rác ven bờ biển dọc theo bãi cát trắng. Có lẽ những chiếc tàu mới này đã đổ người lên đảo cắm cờ trong đêm để mạo nhận chủ quyền của TQ. Hai chiếc tàu dùng để chở quân của TQ mang số 402 (tên Nam Ngư 1) và 407 (tên Nam Ngư 2).

Tại Sài Gòn, nguồn tin Reuters cho biết TQ đã gửi hai chiến hạm đến Hoàng Sa sau khi các binh sĩ VN bắn vào toán người TQ trên các hải đảo. Phát ngôn viên quân đội Saigon, Trung Tá Lê Trung Hiền cũng cho biết Hải Quân đã phái 6 chiến hạm lớn nhất ra Hoàng Sa để theo dõi các chiến hạm TQ. Trung Tá Hiền tuyên bố tiếp "Trong lúc này, chúng tôi chưa thể nói sẽ hành động ra sao - gửi thêm lực lượng tăng viện hay chỉ đuổi toán TQ ra khỏi đảo Cam Tuyền".

Ngay khi nhận được báo cáo của HQ-16 về sự phát hiện nhiều tàu TQ xâm nhập hải phận Hoàng Sa, BTL hải quân Saigon lập tức phản ứng. Phó Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại chỉ thị khu trục hạm Trần Khánh Dư HQ-4 ra Hoàng Sa tăng cường, đồng thời ra lệnh cho HQ-16 đổ bộ nhân viên cơ hữu lên đảo Vĩnh Lạc để hạ cờ TQ. Khu Trục Hạm Trần Khánh Dư HQ-4 do Hải Quân Trung Tá Vũ Hữu San làm Hạm Trưởng

Tại cầu tàu của bán đảo Tiên Sa, Đà Nẵng, lúc đó HQ-4 đang nhận đạn dược, dầu, nước ngọt cũng như thực phẩm, được lệnh hoàn tất việc tiếp tế và lên đường càng sớm càng tốt vì theo báo cáo của HQ-16, tình hình tại Hoàng Sa mỗi lúc một căng thẳng thêm. Mọi nhân viên trên chiến hạm đều ráo riết chuẩn bị và làm việc không ngưng nghỉ để kịp thời lên đường. Vào khoảng nửa đêm 16 rạng ngày 17-1, KTH Trần Khánh Dư tách bến Đà Nẵng trực chỉ Hoàng Sa, chở theo một trung đội Biệt Hải thuộc Sở Phòng Vệ Duyên Hải . Tới xế trưa ngày 17-1, khoảng 2 giờ chiều, chiến hạm tới vùng hành quân, hợp cùng với HQ-16 tuần-tiễu phòng-thủ Hoàng Sa. Trong thời gian này, Hạm-Trưởng HQ-4 là Trung Tá San được chỉ định làm Chỉ Huy Trưởng cuộc Hành Quân Bảo Vệ Quần Đảo Hoàng Sa, chịu trách nhiệm điều động tất cả lực-lượng thủy-bộ Việt-Nam, trên đảo cũng như các chiến hạm.

Khi vừa nhập vùng, Hạm Trưởng HQ-4 Vũ Hữu San đã có những hành động tức thời để uy hiếp lực lượng TQ. HQ-16 được lệnh chuyển từ phía Bắc (đảo Hoàng Sa) xuống, trong khi HQ-4 từ hướng Nam (đảo Vĩnh Lạc) tiến lên tạo thành thế gọng kìm xiết chặt hai chiếc tàu TQ vào giữa. Thấy lực lượng VN được tăng cường và nhất là có phản ứng mạnh hơn so với mấy ngày hôm trước, nhưng hai chiếc tàu TQ vẫn còn bám chặt vùng đảo Cam Tuyền. Đôi bên lại dùng loa phóng thanh để trao đổi yêu sách, bên này đòi bên kia phải rời khỏi hải phận của mình. Thấy dằng co hồi lâu vẫn không đạt được kết quả mong muốn, Trung Tá San chuyển HQ-4 húc mũi tàu của mình vào tàu 407 của TQ, đẩy tàu này ra xa ngoài khơi để cảnh cáo. Vì mũi tàu HQ-4 cao lớn hơn, đài chỉ-huy của tàu TQ bị đè dẹp và phòng lái thấp hơn bị bể một lỗ lớn. Trước hành động quyết liệt đó, hai chiếc tàu TQ đành phải nhượng bộ, chạy vòng qua phía nam Cam Tuyền, sau đó chạy về phía hai đảo Duy Mộng và Quang Hòa ở hướng Đông Nam.

Sau khi đuổi được hai tàu TQ đi chỗ khác để bảo đảm an ninh cho toán đổ bộ, chiến hạm VN tiến hành việc đổ quân như đã dự trù.

Hai ngày trước đó, tuần dương hạm Lý Thường Kiệt đã thành-công trong việc đổ bộ một toán nhân viên cơ hữu gồm 14 người lên đảo Vĩnh Lạc để dẹp cờ TQ và cắm cờ VN. Toán nhân viên này đa số được lựa trong ngành trọng pháo quen tác chiến, mang theo súng ống, đạn được và lương khô đủ dùng trong vòng ba ngày.

Toán đổ bộ lên đảo Vĩnh Lạc không gặp sức kháng cự nào, chỉ tìm thấy « mấy ngôi mộ mới » và nhiều lá cờ TQ. Tất cả những dấu tích ngụy tạo này đều bị binh sĩ VN phá hủy.

Tiếp đó, theo đúng lệnh hành quân, HQ-4 đổ bộ 14 nhân viên cơ hữu lên đảo Cam Tuyền. Tại đây, TQ có 3 tàu neo gần đảo và mấy chiếc xuồng nhỏ để liên lạc với những người trên đảo. Khi thấy lực lượng VN đổ quân, những chiếc tàu TQ lặng lẽ thu quân rút lui không chống trả. Toán đổ bộ lục soát tìm thấy một lá cờ TQ mới cắm vài ngày trước. Các dấu tích cũ của VN vẫn còn trên đảo gồm một tấm bia ghi ngày 5-12-1963 của Thủy Quân Lục Chiến, 2 bể chứa nước mưa bằng xi măng và một ngôi miếu nhỏ có hàng chữ đề ngày 31-11-1963.

Khoảng 6 giờ chiều ngày 17-1, hai chiến hạm của Hải Quân TQ loại Kronstadt (viết tắt là K-) trang bị hải pháo 100 ly và 37 ly mang số 271 và 274 xuất hiện.

acer
12-15-2007, 02:03 AM
Kỳ 2: Không run sợ ! Sẵn sàng nghênh chiến !
http://i226.photobucket.com/albums/dd230/buithanh62/bandohnhquan.jpg
Sơ đồ tác chiến: tàu xanh là của hải quân VN, tàu đỏ là Trung Quốc

Các chiến hạm Kronstadt của TQ xuất phát từ căn cứ hải quân Yulin ở phía Nam đảo Hải Nam đến tăng cường theo lời cầu cứu của mấy chiếc tàu chở quân.

Hai chiếc Kronstadt của TQ xả hết tốc độ hướng về phía các chiến-hạm HQ-4 và HQ-16 của VN với thái độ khiêu khích. Tuy nhiên các chiến hạm VN vẫn bình tĩnh và ôn hòa dùng đèn hiệu yêu cầu tàu TQ hãy rời khỏi hải phận Việt Nam.

Phía TQ cũng dùng quang hiệu trả lời, yêu cầu các chiến hạm VN rời khỏi hải phận của họ ( ?). Đôi bên trao đổi tín hiệu chừng một tiếng đồng hồ không có kết quả, nhưng trước thái độ cương quyết của phía VN, hai chiếc Kronstadt đành nhập đoàn với những tàu TQ khác lui về bố trí tại hai đảo Quang Hòa và Duy Mộng. Dường như họ có ý định củng cố lực lượng và bảo vệ toán quân đã được đổ bộ lên đảo.

Trước đó, thấy tình hình càng thêm căng thẳng vì TQ có ý đồ nhất quyết chiếm giữ quần đảo Hoàng Sa bằng võ lực, BTL hải quân vùng I duyên hải tại Đà Nẵng đã ban hành lệnh hành quân Hoàng Sa 1 (số 50.356, nhóm ngày giờ 180020H/01/74).

Nội dung được tóm tắt như sau:

a. Nhiệm vụ:

Chiếm lại các đảo Cam Tuyền, Quang Hòa, Duy Mộng và Vĩnh Lạc.

b. Thi hành:

- HQ-16 chiếm đảo Vĩnh Lạc bằng nhân viên cơ hữu.

- HQ-4 nhận 32 nhân viên Biệt Hải tại Đà Nẵng có nhiệm vụ đổ bộ chiếm đảo Cam Tuyền, Duy Mộng và Quang Hòa.

- HQ-5 chở toán Hải Kích từ Đà Nẵng ra Hoàng Sa để phối hợp và tăng cường cho toán Biệt Hải.

- Các đảo sau khi chiếm được sẽ giao cho Trung Đội Địa Phương Quân trấn giữ.

- Toán đổ bộ phải cố gắng dùng biện pháp ôn hòa nhưng cứng rắn để yêu cầu người và tàu bè xâm nhập bất hợp pháp ra khỏi lãnh hải VN.

Được tin Hải Quân TQ gửi thêm nhiều chiến hạm thuộc Hạm Ðội Nam Hải đến Hoàng Sa, Hải Quân Saigon cũng tăng cường thêm chiến hạm. Tuần Dương Hạm Trần Bình Trọng HQ-5 được lệnh tiếp tế khẩn cấp tại Đà Nẵng và rời quân cảng trong thời gian sớm nhất, còn Hộ Tống Hạm Nhật Tảo HQ-10 đang tuần tiễu tại vùng Ðà Nẵng cũng được lệnh tiếp ứng. Lúc đó, tại Hoàng Sa tình tình đã rất khẩn trương vì HQ-4 và HQ-16 đang bắt đầu đương đầu với một lực lượng thủy bộ khá mạnh của TQ.

HQ Đại Tá Hà Văn Ngạc được chỉ định làm Sĩ Quan chỉ huy công tác trên mặt biển, đặt Bộ Chỉ Huy trên HQ-5. Ông là một sĩ quan có kinh nghiệm hải hành và đương nhiệm Chỉ Huy Hải Đội 3 Tuần Dương gồm các chiến hạm chủ lực như Hộ-Tống-Hạm, Tuần-dương-Hạm, Khu-Trục-Hạm.

Lúc bấy giờ, có lẽ Đại Tá Ngạc là người hợp lý nhất để được tuyển chọn làm Sĩ Quan Chỉ Huy Chiến Thuật (OTC). BTL HQ còn chỉ định Thiếu Tá Nguyễn Chí Toàn đi theo HQ-5 để phụ tá Ðại Tá Ngạc.

http://i226.photobucket.com/albums/dd230/buithanh62/HQ-5-TranBinhTrong.jpg
Sóai hạm HQ-5

Ngày 18-1, hồi 11 giờ 30 đêm, từ soái hạm HQ-5, ông gửi đi một công điện hành quân "Thượng Khẩn" tới các chiến hạm HQ-4, HQ-16 và HQ-10 thuộc quyền, nội dung được tóm tắt như sau:

a. Nhiệm vụ: Hành quân thủy bộ cấp tốc chiếm đảo Quang Hòa.

b. Thi hành: Hoàn tất nhiệm vụ bằng đường lối ôn hòa. Nếu địch khai hỏa kháng cự, tập trung hỏa lực tiêu diệt địch.

c. Kế hoạch:

- Hai chiến hạm HQ-16 và HQ-10 có nhiệm vụ yểm trợ cho lực lượng đổ bộ bằng cách bám sát hai chiến hạm Kronstadt mang số 271 và 274 của TQ. Nếu địch khai hỏa, HQ-16 và HQ-10 phải lập tức dùng hỏa lực cơ hữu để tiêu diệt.

- HQ-4 có nhiệm vụ đổ bộ toán Biệt Hải vào mặt Tây đảo Quang Hòa và yểm trợ hải pháo cho lực lượng đổ bộ. Chiến hạm cũng được lệnh canh chừng và sẵn sàng tiêu diệt các tàu đánh cá võ trang và tàu nhỏ của địch.

d. Ngày N là ngày 19/1/74; giờ H là 6 giờ sáng (0600H).

e. Qui luật khai hỏa: được căn cứ trên hai trường hợp căn bản sau đây:

- Nếu địch khai hỏa trước: Ta phản ứng bằng hỏa lực cơ hữu để tiêu diệt lực lượng địch càng nhiều càng tốt. Ưu tiên hỏa lực nhắm vào các đơn vị quan trọng như Kronstadt hoặc loại chiến hạm lớn hơn nếu có.

- Nếu địch tỏ vẻ ôn hòa: Ta dè dặt và cảnh giác tối đa với sự ôn hòa tương ứng, đồng thời tiếp tục thi hành nhiệm vụ chiếm lại đảo Quang Hòa bằng cách thương lượng quyết liệt để địch rút lui. Sau đó sẽ trương quốc kỳ Việt Nam và tổ chức phòng thủ trên đảo.

- Nếu địch không khai hỏa trước nhưng không chịu rút lui: Đối với lực lượng hải quân địch, áp dụng qui luật quốc tế để yêu cầu rời khỏi lãnh hải. Nếu địch ngoan cố, áp dụng những huấn thị căn bản về việc ngăn chận các chiến hạm và chiến thuyền xâm nhập hải phận. Đối với lực lượng địch trên đảo, phản ứng thích nghi tùy thuộc vào kết quả của việc thương lượng.

Hồi 3 giờ chiều (1500H) ngày 18-1, HQ-5 tới Hoàng Sa. Lúc đó, lực lượng hải quân đôi bên như sau: ta có 3 chiến hạm là HQ-4, HQ-5 và HQ-16; phía TQ có hai tàu Kronstadt mang số 271 và 274, hai tàu chở quân võ trang mang số 402 và 407, một tàu vận tải. Hai chiến hạm Kronstadt chủ lực của địch di chuyển quanh các đảo Quang Hòa và Duy Mộng để bảo vệ lực lượng bộ binh đã chiếm đóng đảo. Các chiến hạm ta vào nhiệm sở tác chiến toàn diện vào lúc 3 giờ 15 chiều.

Sau khi HQ-5 tới Hoàng Sa, các chiến hạm ta lập tức vận chuyển theo đội hình tác chiến để quan sát và thăm dò phản ứng địch. Hồi 4 giờ chiều, khởi đi từ vị trí nằm về hướng Đông Đông Nam và cách đảo Cam Tuyền chừng 3 hải lý, ba chiến hạm vào đội hình hàng dọc theo thứ tự HQ-16, HQ-5 và HQ-4, trực chỉ phía Tây đảo Quang Hòa là nơi các chiến hạm TQ đang tập trung.

Tới 4 giờ 16 chiều, thấy các chiến hạm VN tới gần, lực lượng TQ phản ứng. Hai chiến hạm Kronstadt vận chuyển về hướng Tây Nam đảo để nghênh cản và chận đường. Hai toán chiến hạm càng tiến gần nhau, tình hình càng căng thẳng. Đôi bên đều vào vị trí tác chiến nhưng các hải pháo vẫn còn ở vị thế nằm ngang, chưa nhắm thẳng vào nhau.

acer
12-15-2007, 02:06 AM
Kỳ 3: Giờ H ngày N
http://i226.photobucket.com/albums/dd230/buithanh62/bando1.gif
Sơ đồ hải chiến

Hồi 5 giờ 15 chiều, theo lệnh của Sĩ Quan Chỉ Huy Chiến Thuật, chiến hạm HQ-5 của VN thả xuồng đưa một số hải kích qua HQ-16 và nhận lại toán thám sát Hoàng Sa thuộc Quân Đoàn I gồm 1 Thiếu Tá, 2 Trung Úy Công Binh, 2 binh sĩ Công Binh, 1 nhân viên thuộc Đài Khí Tượng Hoàng Sa và một người Mỹ. Sau đó, chiến hạm tiếp tục tuần tiễu trong vùng trách nhiệm thuộc phía Đông Đông Nam của đảo Cam Tuyền.

Khi lên HQ-5, thấy tình hình giữa các chiến hạm Việt Nam đang ráo riết chuẩn bị đổ bộ tác chiến và tình hình quá căng thẳng, nhân viên Hoa Kỳ trong nhóm thám sát yêu cầu được rời chiến hạm, trở về đảo Hoàng Sa. Vì vậy, vào lúc 9 giờ tối, Sĩ-Quan Chỉ-huy Chiến-Thuật ra lệnh cho HQ-5 tới gần đảo Hoàng Sa rồi thả xuồng đưa 7 người trong nhóm thám sát lên đảo. Riêng HQ Đại Úy Trần Kim Diệp thuộc BTL/V1DH ở lại chiến hạm. Có lẽ nhân viên Hoa Kỳ trong nhóm thám sát đã được nguồn tin riêng thông báo sẽ có đụng độ giữa hai lực lượng nên không muốn hiện diện trên chiến hạm Việt Nam, có thể gây rắc rối về mặt ngoại giao giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc.

Trong đêm 18 rạng ngày 19-1, các chiến hạm VN thả trôi và tuần tiểu trong vùng biển phía Tây Hoàng Sa, bên ngoài các đảo của nhóm Nguyệt Thiềm để tránh những khu vực đá ngầm nguy hiểm và cũng để tránh sự quan sát của lực lượng TQ. Lúc này, HQ-10 cũng đã tới khu vực hành quân. Như vậy, lực lượng hải quân VN đã có 4 chiến hạm trong vùng Hoàng Sa.

Sáng sớm ngày 19-1, vào lúc 3 giờ 50 sáng, sĩ quan chỉ huy chiến thuật ra lệnh cho các chiến hạm VN chia làm hai cánh. Phân đội 1 gồm HQ-5 và HQ-4 di chuyển từ vùng biển bên ngoài vòng sâu về phía Nam đảo Vĩnh Lạc, trong khi Phân Ðội 2 gồm HQ-16 và HQ-10 trong vùng lòng chảo, cùng hướng tới đảo Quang Hòa theo thế gọng kìm. Phân đội 1 có nhiệm vụ đổ bộ toán Biệt Hải và Hải Kích để chiếm lại đảo, trong khi phân đội 2 lãnh phần yểm trợ hải pháo cũng như ngăn chận các chiến hạm TQ. Vì trời còn tối nên đội hình các chiến hạm Việt Nam di chuyển rất thận trọng, dự trù sẽ tới mục tiêu lúc trời vừa rạng sáng.

Tới 5 giờ sáng, các chiếm hạm tới vị trí Tây Bắc, cách đảo Vĩnh Lạc chừng 3 hải lý. Lệnh tác chiến toàn diện được ban hành lúc 5 giờ 25 sáng khi đội hình bắt đầu vào trở lại bên trong các hải đảo của nhóm Nguyệt Thiềm

6 giờ sáng, các chiến hạm tới vị trí Đông Nam, cách đảo Vĩnh Lạc chừng 5 hải lý. Lúc này, trời đã rạng sáng.

6 giờ 40 sáng, hai phân đội đã vào vị trí được ấn định trước như sau:

- Phân đội 1 (Nam) gồm 2 chiến hạm HQ-5 và HQ-4 ở phía Nam đảo Quang Hòa.

- Phân đội 2 (Bắc) gồm 2 chiến hạm HQ-16 và HQ-10 ở phía Tây Tây Bắc đảo Quang Hòa.

Lực lượng TQ lúc này đang tập trung tại phía Đông đảo Quang Hòa và đã được tăng cường thêm 2 Trục lôi hạm loại T-43 mang số 389 và 396 trong đêm. Trên đảo, địch đã dựng 5 dãy nhà tiền chế sơn màu xanh đậm để trú quân và các công sự phòng thủ đã được bố trí chu đáo để đề phòng các cuộc đổ bộ. Ngoài ra, sát bờ đảo còn có một số ghe nhỏ dùng để tiếp tế.

Tính tới ngày 19 tháng 1 là lúc xảy ra trận hải chiến, lực lượng hải quân đôi bên tại Hoàng Sa được ghi nhận như sau:

* Hải Quân Việt Nam : gồm 4 chiến hạm:

- Soái hạm Tuần Dương Hạm Trần Bình Trọng HQ-5.

- Tuần Dương Hạm Lý Thường Kiệt HQ-16.

- Khu Trục Hạm Trần Khánh Dư HQ-4.

- Hộ Tống Hạm Nhựt Tảo HQ-10

* Hải Quân Trung Quốc

Tổng cộng gồm 11 chiếc tàu đủ loại, trong số này có 2 Hộ Tống Hạm chống tàu ngầm (Submarine Chaser) loại Kronstadt mang số 271 & 274 và 2 chiếc Trục Lôi Hạm (tàu rà mìn) loại T-43 mang số 389 & 396 trực tiếp tham chiến là có hỏa lực đáng kể. Ngoài ra, còn có 2 Kronstadt mang số 281 và 282 đang lao tới. Những chiếc khác là tàu chở quân hay ngư thuyền võ trang. Ngòai ra, phía TQ còn đưa thêm 4 Khinh Tốc Đĩnh Hỏa Tiễn loại Komar, nhiều Khu Trục Hạm mang hỏa tiễn loại Kianjiang, 2 tiềm thủy đĩnh mang số 282 và 295 và các phi cơ Mig.

Tài liệu của Trung Quốc cho biết về lực lượng của họ tại Hoàng Sa như sau:
Ngày 17 tháng 1, Quân Ủy Trung Ương ra lệnh Hạm Đội Nam Hải lập tức phái chiến hạm tuần tiễu tại Hoàng Sa, đồng thời ra lệnh Quân Khu Hải Nam gửi quân lính theo tàu ra giữ đảo. Theo lệnh Quân Ủy Trung Ương, quân khu Quảng Châu ra lệnh Hạm Đôi Nam Hải phái hai Trục Lôi Hạm 396 và 389 thuộc Phân Đội Trục Lôi 10 căn cứ tại Quảng Châu và hai Hộ Tống Hạm loại Kronstadt 271 và 274 thuộc Phân Đội chống Tiềm Thủy Đĩnh 73 căn cứ tại Yulin, lên đường ra Hoàng Sa vào các ngày 17 và 18 để tuần tiễu. Ngoài ra, Quân Khu Hải Nam còn phái 4 Đại Đội Bộ Binh để chiếm đóng các đảo Vĩnh Lạc, Cam Tuyền và Quang Hòa. Thêm vào đó, Căn Cứ Hải Quân Quảng Châu còn phái 2 chiến hạm Kronstadt 281 và 282 thuộc Phân Đội Chống TTĐ 74 tới Hoàng Sa sau đó làm thành-phần tiếp-ứng. Toàn thể lực lượng được đặt dưới quyền chỉ huy của Tư Lệnh Phó Hạm Đội Nam Hải Wie Ming Sen lúc đó có mặt tại căn Cứ Hải Quân Yulin nằm vế phía Nam đảo Hải Nam. Bộ Tư Lệnh Hành Quân được đặt trên soái hạm Kronstadt 271 thuộc Phân Đội 73. Về không yểm, quân khu Quảng Châu ra lệnh Phi Đoàn 22 thuộc Hạm Đội Nam Hải cử 2 phi cơ túc trực bao vùng, đồng thời yêu cầu Không Quân thuộc Quảng Châu sẵn sàng yểm trợ.
Về Không Quân VN, tuy có tin các phi đoàn phản lực cơ F-5 và A-37 được lệnh túc trực tại phi trường Đà Nẵng nhưng Không Quân cho biết những phi cơ này có tầm hoạt động ngắn khó thể ra tới Hoàng Sa. Cũng có nguồn tin không chính thức cho biết đã có ý định xử dụng các Dương Vận Hạm (LST - Landing Ship Tank) như mẫu hạm tạm thời để chở các trực thăng võ trang ra Hoàng Sa nhưng kế hoạch này không được thực hiện. Tóm lại, các chiến hạm HQ/VNCH không có phi cơ trợ chiến.

Tóm lại, nếu tính luôn lực lượng trừ bị ứng chiến, phía Trung Quốc chiếm ưu thế tuyệt đối, nhất là về mặt không yểm. Có thể nói dù hải quân VN đánh chìm được hết các chiến hạm TQ trong ngày 19/1, các chiến hạm VN cũng khó ở lại Hoàng Sa vì không thể đương đầu với lực lượng tăng viện của địch.

Sáng sớm ngày 19 tháng 1 năm 1974.

Các chiến hạm VNCH bất thần bao vây và dàn đội hình tác chiến để uy hiếp đảo. Lực lượng TQ bèn chia thành hai nhóm để nghênh cản. Hai chiến hạm mới tới mang số 389 và 396 di chuyển về hướng Tây Tây Bắc đảo để chận đường phân đội Bắc, trong lúc 2 Kronstadt còn lại mang số 271 và 274 đối đầu với phân đội Nam tại phía Nam đảo Quang Hòa.

Mặc dù phía Trung Quốc phản ứng mạnh, lực lượng VN vẫn tiến hành kế hoạch hành quân đổ bộ tái chiếm đảo Quang Hòa như đã dự trù. Hồi 6 giờ 48 sáng, toán đổ bộ cũng được chia làm hai cánh: cánh Biệt Hải trên HQ-4 được đổ bộ lên mặt Nam, trong khi cánh Hải Kích trên HQ-5 được đổ bộ lên mặt Tây Tây Nam đảo Quang Hòa.

Tới 7 giờ 42 sáng, vì gió thổi quá mạnh khiến hai bè cao su chở toán Hải Kích bị dạt ra ngoài khơi nên HQ-5 phải thả xuồng máy để phụ giúp kéo tới điểm đổ bộ. Cũng trong lúc này, Trung Quốc cũng cho đổ thêm quân từ 2 tàu võ trang lên mặt Bắc đảo.

Tuy gặp khá nhiều khó khăn vì gió mạnh và sóng lớn sát bờ, cuối cùng toán Hải Kích cũng đổ bộ lên được mặt Tây Tây Nam đảo Quang Hòa vào lúc 7 giờ 45 sáng. Sau khi hoàn tất nhiệm vụ đổ quân, hai chiến hạm HQ-5 và HQ-4 thuộc phân đội Nam di chuyển trong vùng từ Nam Đông Nam tới Tây Tây Nam của đảo Quang Hòa, có lúc vào sát bờ chỉ cách chừng 1 hải lý để trợ chiến cho lực lượng đổ bộ.

Lực Lượng đổ bộ gồm những thành phần được huấn luyện tinh thục, thiện chiến nhất của Hải quân VN. Lúc đầu, toán Biệt Hải do HQ Trung Úy Nguyễn Minh Cảnh chỉ huy, sau chuyển sang HQ Trung-úy Nguyễn-Văn-Đơn chỉ huy, gồm những quân nhân "người nhái" thuộc Sở Phòng Vệ Duyên Hải. Toán Hải Kích chuyên về phục kích và đánh bộ do HQ Đại Úy Trần Cao Sạ chỉ huy. Ngay từ khi vừa đặt chân lên bờ đảo, cả hai toán bị quân Trung Quốc trên đảo đông hơn đánh trả. Địch quân trang bị vũ khí nặng dàn hàng ngang ngăn cản và uy hiếp, một số lớn khác ẩn núp trong các gia thông hào và công sự phòng thủ kiên cố để yểm trợ, khiến lực lượng đổ bộ không thể nào tiến sâu vào trung tâm đảo.

Tình hình lúc bấy giờ rất nguy cấp và thật bất lợi cho lực lượng đổ bộ VN, nhưng vì tuân hành thượng lệnh quyết tâm bảo vệ lãnh thổ nên vào khoảng 9 giờ sáng, sĩ quan chỉ huy chiến thuật ra lệnh cho toán Hải Kích vượt lên trước, di chuyển về mặt Tây Nam đảo.

Thấy quyết tâm chiếm lại đảo của các chiến sĩ Việt Nam khá mạnh, quân Trung Quốc nấp trong các công sự phòng thủ nổ súng thượng liên vào toán Hải Kích khiến 1 sĩ quan là Trung Úy Lê Văn Đơn và 1 đoàn viên tên Long bị tử thương và 2 đoàn viên khác bị thương. Toán Hải Kích lập tức dùng hỏa lực cơ hữu gồm súng phóng lựu M.79 và súng cá nhân M.16 bắn trả. Còn toán Biệt Hải tuy cũng bị lính TQ đông hơn uy hiếp nhưng hoàn toàn vô sự.

Vào khoảng 9 giờ 30 sáng, trước tình hình bất lợi và áp lực địch quá mạnh, có thể đưa tới nguy cơ toàn thể lực lượng đổ bộ bị địch quân đông hơn tiêu diệt hết, Chỉ-huy-trưởng Phân-đội 1 (gồm HQ-5 và HQ-4) quyết-định rút tất cả hai toán Hải Kích và Biệt Hải kịp thời về chiến hạm. Lực lượng đổ bộ về tới chiến hạm an toàn, không bị thêm một thiệt hại nào, mang theo được cả xác sĩ quan tử-thương. Hai đoàn viên bị thương được di tản qua HQ-4.

Trước những biến chuyển kém thuận lợi, sĩ quan chỉ huy ban hành chỉ thị mới. Trong khoảng thời gian từ 10 giờ 17 sáng cho tới 10 giờ 24 sáng, các chiến hạm Việt Nam vận chuyển chiến thuật để thiết lập một hình vòng cung ở phía Tây đảo Quang Hòa. Phân đội Bắc gồm hai chiến hạm HQ-16 và HQ-10 di chuyển về phía Tây Tây Bắc đảo trong khi phân đội Nam gồm hai chiến hạm HQ-5 và HQ-4 di chuyển từ Tây Nam tới vị trí phía Tây Đảo.

Khi thấy các chiến hạm Việt Nam khai triển đội hình mới, bốn chiếc tàu TQ lập tức bám theo, một đối một. Theo phúc trình hậu hành quân của soái hạm HQ-5, tình hình lúc đó đã hết sức căng thẳng. Chiến hạm đôi bên đều ở trong tình trạng chuẩn bị tác chiến toàn diện . Các khẩu hải pháo chĩa thẳng vào tàu TQ trong tư thế sẵn sàng tác xạ.
http://i226.photobucket.com/albums/dd230/buithanh62/HQ-5-TranBinhTrong.jpg
Chiến hạm chỉ huy HQ-5

Trên soái hạm HQ-5, bộ chỉ huy chỉ định mục tiêu cho từng chiến hạm, đó là những tàu địch đối đầu. Lệnh tác xạ đồng loạt vào các chiến hạm TQ được ban hành từ soái hạm HQ-5 vào lúc 10 giờ 22 phút sáng.

Trận hải chiến tại Hoàng Sa bắt đầu.

acer
12-15-2007, 02:11 AM
Kỳ 4: Hải chiến 30 phút và nổi đau 30 năm
http://i226.photobucket.com/albums/dd230/buithanh62/tauKronstadt274cuaTQ.jpg
Chiến hạm Kronstadt của TQ năm 1974

Ngay sau khi nhận được lệnh tác xạ chuyển đi từ soái hạm HQ-5, các chiến hạm VN đồng loạt khai hỏa vào mục tiêu được chỉ định là các chiến hạm địch đối đầu. Các khẩu đại bác 40 ly và 20 ly tác xạ rất chính xác và hiệu quả vì có nhịp bắn nhanh và mục tiêu lớn lại nằm trong tầm tác xạ hữu hiệu. Các khẩu đại bác 76 ly trên Khu Trục Hạm Trần Khánh Dư tác xạ cũng rất chính xác nhưng nhịp bắn không được nhanh vì hệ thống radar kiểm xạ viễn khiển bị hỏng từ lâu. Những giàn đại pháo 127 ly trên các Tuần Dương Hạm Trần Bình Trọng và Lý Thường Kiệt có nhịp bắn chậm hơn trong lúc các chiến hạm đôi bên vận chuyển với vận tốc cao nên rất khó nhắm vào mục tiêu.
Với chiến thuật "tốc chiến, tốc thắng", các chiến hạm VN chiếm được thế thượng phong vì bắn trước với cỡ súng lớn hơn. Các tàu Trung Quốc bị thiệt hại nhiều trong những phút đầu tiên này nhưng cũng chống trả mãnh liệt.

Trên Tuần Dương Hạm Lý Thường Kiệt HQ-16 thuộc phân đội Bắc, lệnh tác xạ của Hạm Trưởng, HQ Trung Tá Lê Văn Thự, được đáp ứng ngay bằng quả đạn đầu tiên của khẩu đại pháo 127 ly do Trung Úy Ðoàn Viết Ất làm trưởng khẩu. Sau đó, các khẩu đại bác 40 ly và 20 ly từ trước mũi đến sau lái thi nhau bắn vào tàu địch. Giống như như HQ-5, vũ khí chính của Tuần Dương Hạm Lý Thường Kiệt là khẩu đại pháo 127 ly (5 inch) đặt tại sân trước. Cũng ở sân trước, đàng sau của khẩu đại pháo là giàn đại bác 40 ly đôi (2 nòng) nằm một tầng cao hơn ngay dưới đài chỉ huy. Hai bên hông đài chỉ huy là các khẩu đại bác 20 ly đôi (2 nòng). Tại sân sau có các khẩu đại bác 40 ly đơn, một bên tả hạm, một bên hữu hạm.

Sau đây là lời tường thuật của của một nhân chứng, sĩ quan hải hành Đào Dân ,có mặt trên đài chỉ huy HQ-16 trong lúc xảy ra trận hải chiến:

"Cả chiến hạm như bị giật lùi vì tiếng khai hỏa của đại pháo 127 ly. Những người trên đài chỉ huy chú tâm đến nỗi ai cũng có cảm tưởng mình nhìn thấy được đường đi của viên đại bác dầu tiên. Rồi tiếng nổ dồn dập của khẩu đại bác 40 ly đôi trước mũi và khẩu 40 ly đơn sau lái hữu hạm, cùng với tiếng nổ liên hồi của đại bác 20 ly làm thành một hòa âm khó tả. Khói thuốc súng từ trước mũi, sau lái, boong trên phía sau và ngay đài chỉ huy phía dưới bay lên làm mờ cả một vùng trời trên chiến hạm ... Từ lỗ tròn của ổ đại bác 127 ly trước mũi, Trung Úy Ất đã đứng hẳn người lên, nhô cả thân mình lên trên ụ súng để tận mắt chứng kiến kết quả của những viên đạn đang nổ, điều chỉnh những sai sót. Tiếng oang oang thường ngày của Ất được dịp phát ra từ đó mà ở đài chỉ huy chúng tôi còn nghe được. "Lên hai độ", "xuống một độ", "bên phải", "bên trái một chút". Cả đài chỉ huy cùng chăm chú theo dõi từng viên đại pháo phát nổ xung quanh tàu địch, bỗng ồ lên như ong vỡ tổ:" Trúng rồi!" Tôi nhìn lên, chếch về phía bên phải mũi tàu, một chiến hạm địch đang bốc khói. Có lẽ là khói của viên đạn nổ tung ngay đài chỉ huy vì sau đó, dường như hoạt động của tàu này có phần chậm lại".

Hộ Tống Hạm Nhật Tảo HQ-10 là một thành phần của phân đội Bắc dưới quyền điều động của HQ-16. Trong lúc hải chiến, HQ-10 nằm chếch về hướng Nam, cách HQ-16 chừng 1 hải lý. Vì là một tàu loại rà mìn được biến cải, nên chiến hạm HQ-10 chậm và nhỏ nhất trong số các đơn vị VN tham chiến. Ngoài ra, ngay từ khi gia nhập Hải Đội Hoàng Sa, tình trạng kỹ thuật của HQ-10 đã không được khả quan vì chỉ còn một máy chánh, radar lại bị hư.

Trước đây, trên đường đi từ Đà Nẵng ra Hoàng Sa vào ngày 18/1, soái hạm HQ-5 đã phải rời đội hình, bỏ HQ-10 lại phía sau vì chạy quá chậm. Tuy cần đi trước cho kịp giờ hẹn với các chiến hạm bạn tại Hoàng Sa, HQ-5 vẫn dùng radar của mình để hướng dẫn HQ-10 hải hành trong đêm. Vũ khí chính của HQ-10 là khẩu trọng pháo 76.2 ly đặt tại sân trước, 2 đại bác 40 ly đơn tại sân giữa và 4 đại bác 20 ly đặt hai bên hông đài chỉ huy và sân sau.

Theo kế hoạch lúc ban đầu, phân đội Bắc có nhiệm vụ yểm trợ hải pháo để phân đội Nam đổ quân chiếm đảo Quang Hòa. Nhưng sau khi cuộc đổ bộ bất thành vì quân Trung Quốc trên đảo quá đông và tàu yểm trợ của chúng cũng rất nhiều - tổng cộng 11 chiếc đủ loại - nên sau khi thảo luận kỹ càng, lực lượng VN quyết định tiêu diệt các chiến hạm địch trước. Đây là một quyết định rất sáng suốt vì nếu phá được đoàn tàu yểm trợ, địch quân trên đảo sẽ bị cô lập và sẽ bị đánh tan dễ dàng. Do đó, HQ-10 cũng được chỉ định một mục tiêu tác xạ, đó là chiếc tàu TQ mang số 396. Theo lời tường thuật của các nhân chứng, chỉ trong vòng 5 phút đầu, các khẩu hải pháo trên HQ-10 đã bắn tê liệt chiến hạm địch, phòng lái và hầm máy bị cháy khiến chiếc tàu này không còn điều khiển được nữa, cứ chạy vòng vòng làm mồi cho hỏa lực chính xác của HQ-10. Tuy nhiên, vì chỉ còn một máy, xoay trở rất khó khăn nên HQ-10 cũng bị trúng nhiều đạn địch. Hạm Trưởng, HQ Thiếu Tá Ngụy Văn Thà bị tử trận, Hạm Phó là HQ Đại Úy Nguyễn Thành Trí bị thương nặng. Sau khi bắn hạ tàu địch, cuối cùng Hộ Tống Hạm Nhựt Tảo cũng bị hy-sinh. Một số nhân viên xuống được bè thoát được, mang theo vị Hạm Phó, nhưng chẳng bao lâu, viên Đại Úy hạm phó cũng đền nợ nước vì bị mất máu quá nhiều.
http://i226.photobucket.com/albums/dd230/buithanh62/HQ-10-NhatTao.jpg
Chiến hạm Nhật Tảo HQ-10 đã bị quân TQ bắn chìm. Cả hạm trưởng và hạm phó đều hy sinh

Trong số các tàu VN tham chiến, có lẽ chỉ Khu Trục Hạm Trần Khánh Dư HQ-4 mới xứng đáng mang danh "chiến hạm". Trong khi các chiến hạm khác tuy được gọi là Tuần Dương Hạm hay Hộ Tống Hạm, nhưng thật ra chỉ là loại tuần duyên (Coast Guard) hay tàu rà mìn của Hoa Kỳ. HQ-4 nguyên là một Khu Trục Hộ Tống Hạm được trang bị radar phòng không tối tân (DER - Destroyer Escort Radar). Vũ khí chính là hai giàn đại pháo 76.2 ly có radar kiểm xạ (radar control) với khả năng tự dò tìm góc độ và tầm xa để "khóa chặt" (lock on) mục tiêu. HQ-4 dưới sự chỉ huy đầy kinh nghiệm của Hạm Trưởng Vũ Hữu San đã bắn hạ dễ dàng các chiến hạm Trung Quốc. Nhưng rất tiếc, vào thời điểm năm 1974 khi cuộc chiến tại Việt Nam gần tàn, khả năng tác chiến của HQ-4 đã giảm sút nhiều mặc dù thủy thủ đoàn rất thiện chiến. Một điểm khá bất lợi nữa là HQ-4 ngoài hai khẩu 76.2 ly, không có đại bác 40 ly bắn nhanh. Trong một trận hải chiến khi mục tiêu chỉ các trên dưới một hải lý, một dàn 40 ly bắn nhanh sẽ có lợi thế hơn một khẩu 76.2 ly bắn chậm.

Nhưng dù với những bất lợi nói trên, dưới quyền chỉ huy sáng suốt, kinh nghiệm của Hạm Trưởng Vũ Hữu San cùng sự quả cảm, gan dạ của thủy thủ đoàn, HQ-4 đã xứng đáng mang danh Khu Trục Hạm. Ngay sau khi nhận được lệnh tác xạ vào tàu địch, hai khẩu đại bác 76.2 ly đã chuẩn-bị từ lâu, khai hỏa chính xác trúng ngay tàu địch lúc đó nằm trong khoảng cách 1,600 yards. Chỉ trong vòng vài phút đầu, chiếc Kronstadt 271 là soái hạm của hải đội TQ đã bị bắn cháy không còn khả năng tác chiến. Nhưng cũng như những chiến hạm đồng đội khác, HQ-4 là một mục tiêu khá lớn cho tàu địch nên cũng bị trúng nhiều vết đạn. Tuy-nhiên các máy móc chính, nhất là hệ thống truyền tin vẫn trong tình trạng khiển dụng tốt.

Trên soái hạm HQ-5, khi lệnh tác chiến được ban hành, các ổ súng nổ dòn dã hướng về tàu địch. Trong lúc tác chiến, Hạm Trưởng, HQ Trung Tá Phạm Trọng Quỳnh, lo việc di chuyển chiến hạm để vào vị trí tác xạ hữu hiệu nhất cũng như để tránh các vùng san hô, đá ngầm nguy hiểm trong khi Hạm Phó và Sĩ Quan Hải Pháo lo việc chỉ huy tác chiến. Mục tiêu của HQ-5 là chiếc Kronstadt mang số 274 . Mặc dầu 274 chống trả mãnh liệt nhưng bị hư hại nặng vì trúng nhiều đạn 40 ly và 20 ly nên bị loại ra khỏi vòng chiến. Để dễ bề lẩn tránh, tàu địch phun ra một màn khói ngụy trang khiến HQ-5 khó nhận biết chính xác mục tiêu. Tuy nhiên, bị trúng đạn quá nặng, chiếc Kronstadt này bắt buộc phải ủi vô bờ san hô phía Nam đảo Quang Hòa để tránh bị chìm.

Tuy đã loại được đối thủ, nhưng tình trạng tác chiến của HQ-5 cũng không mấy khả quan. Tới khoảng 10 giờ 50 sáng tức là vào phút thứ 25 của trận chiến, tất cả các ổ súng lớn trên chiến hạm đều bị trở ngại tác xạ không bắn được, ngoại trừ khẩu đại bác 40 ly bên tả hạm do Thượng Sĩ Tài làm trưởng khẩu. Như vậy, nguyên hông phải của chiến hạm không còn trọng pháo để bảo vệ. Nguy hiểm hơn nữa, các chiến hạm còn lại của TQ tập trung lực lượng nhắm vào HQ-5 như để trả thù cho đồng bọn. Tuy bị bao vây và bắt đầu bị trúng nhiều đạn địch, khẩu đại bác 40 ly độc nhất còn lại phản pháo ác liệt khiến địch phải chùn lại. Trung Tá San cho biết cũng trong lúc đó, các chiến hạm VN quan sát thấy có bốn lượng sóng lớn trắng xóa đang tiến tới từ hướng Đông Bắc với vận tốc rất nhanh và có tin các phi tiễn đĩnh loại Komar của địch đang trên đường đến tiếp viện.

Trước tình thế bất lợi, vả lại các chiến hạm chính của địch tham chiến cũng đã bị hư hại, Đại Tá Hà Văn Ngạc đã ra lệnh cho các chiến hạm VN rời vùng giao tranh để bảo toàn lực lượng.

Khi rời khỏi vùng giao tranh vào khoảng 11 giờ sáng ngày 19/1, hải đội VN cũng chia làm hai cánh. HQ-16 vì hoạt động ở khu phía Bắc và đã bị thiệt hại khá nặng có nguy cơ bị chìm nên đã đổi đường ngược lên phía Bắc, hướng về đảo Hoàng Sa rồi sau đó di chuyển về hướng Tây nhắm về Đà Nẵng. Trong khi đó phân đội Nam gồm HQ-4 và HQ-5 hải hành về hướng Đông Nam. Phía TQ cũng không còn sức để đuổi theo.

Khoảng ba tiếng đồng hồ sau, vào lúc 2 giờ 15 phút, phân đội Nam gồm HQ-4 và HQ-5 nhận được lệnh của Ðề Ðốc Trần Văn Chơn, Tư Lệnh Hải quân VN lúc đó có mặt tại Ðà Nẵng. Ông yêu cầu tất cả các chiến binh phải quay trở lại cố thủ tại Hoàng Sa. Các chiến hạm liền đổi đường về hướng Tây Bắc trở lại vùng đã xảy ra trận hải chiến hồi sáng. Nhưng khi gần tới Hoàng Sa, vào lúc 5 giờ 20 chiều, lệnh cố thủ được hủy bỏ, phân đội Nam được lệnh trở về Đà Nẵng. Về lệnh "cố thủ" này, Trung Tá Vũ Hữu San, Hạm Trưởng Khu Trục Hạm Trần Khánh Dư HQ-4 nhớ lại:

"Sau Hoàng Sa 24 năm, chúng tôi còn sống và vẫn đi tìm trong mấy chục triệu sách thư viện nhưng cho đến nay, đã không thể nào tìm thấy được cái lý tưởng nào cao xa hơn được biểu lộ qua hình ảnh Khu Trục Hạm Trần Khánh Dư HQ-4 và Tuần Dương Hạm Trần Bình Trọng HQ-5 tuân hành quân lệnh chuẩn bị lên cạn phơi xác mình. Quân lịnh như núi! Lịnh này đúng hay sai cũng là lệnh! Đến chiều tối, lệnh hải hành rời bỏ Hoàng Sa mới được ban ra và chúng tôi các chiến hạm mang đầy vết thương vẫn còn đang rỉ máu, được về Đà Nẵng để lo mai táng cho các bạn đã hy sinh, đưa đồng đội bị thương vào quân y viện và sửa chữa chiến hạm . . .".

Còn Ðề Ðốc Trần Văn Chơn cho biết về lệnh "quay trở lại Hoàng Sa" như sau: "Vì sau trận hải chiến, hệ thống truyền tin của các chiến hạm không được toàn hảo nên tôi không biết rõ tình hình tại Hoàng Sa do đó đã ra lệnh cho các chiến hạm trở lại để bảo vệ lãnh thổ. Khi hệ thống truyền tin được sửa chữa xong, tôi biết rõ hơn về tình trạng các chiến hạm nên đã ra lệnh trở về Ðà Nẵng."

Đến ngày 20 tháng 1, các chiến hạm HQ/VNCH về tới Đà Nẵng. HQ-4 và HQ-5 cập cầu Thống Nhất tại bến thương cảng hối 7 giờ 30 sáng. Riêng Tuần Dương Hạm Lý Thường Kiệt HQ-16 được Tuần Dương Hạm Trần Bình Trọng HQ-6 hộ tống cập cầu Tiên Sa thuộc BTL/V1DH vào lúc 10 giờ sáng.

Thiệt hại về phía VN : 1 chiến hạm bị chìm và 3 chiếc khác bị hư hại. Nhiều binh sĩ tử thương và bị thương .

Ngoài ra, còn một số binh sĩ và nhân viên dân chính bị bắt giữ vào ngày 20/1/74 khi phi cơ và chiến hạm Trung Quốc oanh, pháo kích rồi cho quân đổ bộ lên các đảo. Nhóm tù binh này gồm 14 nhân viên thuộc HQ-4 được đổ bộ lên đảo Cam Tuyền vào khoảng 10 giờ sáng ngày 18/1 và 34 binh sĩ Địa Phương Quân cùng nhân viên khí tượng, trong số này có một nhân viên dân chính Hoa Kỳ tên Gerald Emil Kosh. Những người bị bắt bị đưa về đảo Hải Nam vào ngày 21/1 và sau cùng bì giam tại nhà lao Thu Dung thuộc tỉnh Quảng Châu. Năm thương bệnh binh được trao trả vào ngày 31/1 tại cầu Shumchum là ranh giới giữa Hồng Kông và tỉnh Quảng Đông. Sau 27 ngày bị giam giữ, trước sự đòi hỏi hợp lý của VN và dưới áp lực của giới ngoại giao cũng như hội Hồng Thập Tự quốc tế, Trung Quốc đã phải phóng thích toàn bộ số 43 tù binh còn lại.

Trận hải chiến tại quần đảo Hoàng Sa giữa Hải quân quân đội Saigon và Hải quân Trung Quốc diễn ra trong vòng 30 phút, một thời gian tương đối ngắn ngủi, nhưng hậu quả còn kéo dài cho tới ngày nay.

Sau khi chiếm được Hoàng Sa, lực lượng TQ tiến sâu hơn về phía Nam, chiếm thêm một số đảo thuộc vùng Trường Sa. Hiện nay, các đảo tại Hoàng Sa đã được xây dựng thành những căn cứ quân sự quan trọng, có phi trường và cầu tàu khá tối tân. Ngoài ra, TQ cũng đã có quân đồn trú thường trực và xây cất công sự phòng thủ rất kiên cố trên nhiều hải đảo khác tại Biển Ðông. Tham vọng của Trung Quốc còn biểu lộ trắng trợn hơn khi họ đơn phương vẽ lại bản đồ, đòi chủ quyền hầu như trọn Biển Ðông, có nơi chỉ cách bờ biển Việt Nam vài chục hải lý.

Mất quần đảo Hòang Sa và những đảo khác ở Trường Sa, chúng ta mất những tiền đồn quan trọng của quốc gia, mất những mỏ dầu vào tay gã khổng lồ đang khát dầu, và đặc biệt, chúng ta mất những nơi che chở an tòan cho ngư dân khốn khổ của chúng ta vào mùa giông bão. Nhưng chúng ta luôn nhớ Hòang Sa và quần đảo thân yêu ấy mãi mãi là của chúng ta. Những người đi trước đã đổ máu vì mảnh đất này, do vậy, hỡi các bạn trẻ, đừng bao giờ quên điều đó ! Nơi ấy là Tổ quốc chúng ta !

(Một lần nữa, xin cám ơn các nhân chứng Hòang Sa 1974 đã đồng ý cho tôi khai thác và công bố tư liệu này trên blog - BT )

MIG pilot
12-15-2007, 03:43 AM
cho mình ké hình một chút nhé. những chiếc thuyền cùng loại với chiếc HQ-10 (mine sweeper) khi xưa còn sử dụng ngày nay.:105:

Pham Minh Tuan
12-15-2007, 08:53 AM
Bác nào thời đó cho em hỏi, không quân VNCH hồi đó cũng đâu có yếu sao không thấy đưa ra hỗ trợ cho hải quân?

chuotnhattapbay
12-15-2007, 09:43 AM
Rất cám ơn đc Acer đã cho biết những thông tin hữu ích này.
Mình cũng đồng quan điểm với BS Tún, lúc đó mới là năm 1974 quân đội SG vẫn còn mạnh lắm mà, HQ vẫn còn rất nhiều tàu của Mỹ trang bị cho, còn KQ thì vô tư (máy bay nhiều lắm) vậy mà ko có sự phối hợp lực lường để cho TQ nó chiếm mất Hoàng sa(bây giờ lo đi đòi lại,híc).

Đọc trong bài thấy tương quan lực lượng là ko đồng đều,phía TQ có sự phối hợp của cả HQ và KQ trong khi quân đội SG chỉ có mỗi HQ, KQ của họ lúc ấy ở đâu nhỉ?...từ quân cảng Cam ranh bay ra chỉ mất khoảng hơn 200 hải lý vậy mà chả thấy con ma nào, hay là họ cũng chẳng thiết tha giữ đảo lắm...bótay.com??????

Hỏa Long
12-15-2007, 11:16 AM
Rất cám ơn đc Acer đã cho biết những thông tin hữu ích này.
Mình cũng đồng quan điểm với BS Tún, lúc đó mới là năm 1974 quân đội SG vẫn còn mạnh lắm mà, HQ vẫn còn rất nhiều tàu của Mỹ trang bị cho, còn KQ thì vô tư (máy bay nhiều lắm) vậy mà ko có sự phối hợp lực lường để cho TQ nó chiếm mất Hoàng sa(bây giờ lo đi đòi lại,híc).

Đọc trong bài thấy tương quan lực lượng là ko đồng đều,phía TQ có sự phối hợp của cả HQ và KQ trong khi quân đội SG chỉ có mỗi HQ,KQ của họ lúc ấy ở đâu nhỉ?...từ quân cảng Cam ranh bay ra chỉ mất khoảng hơn 200 hải lý vậy mà chả thấy con ma nào,hay là họ cũng chẳng thiết tha giữ đảo lắm...bótay.com??????


Bạn chuột nhắt tập bay,

Tại sao Không Quân QLVNCH không đưa chiến đấu cơ ra Hoàng Sa ? câu trả lời rất đơn giản:

Khoảng cách Hoàng Sa Đà Nẵng (là nơi có Phi Đoàn F-5A/E trú đóng gần nhất) khoảng 100 Hải Lý ( 300 Km) về phía Đông . F-5A/E là loại fighter duy nhất có khả năng không chiến mà VNCH có vào năm 1974 .

Tầm Hoạt Động Tác Chiến của F-5E (Combat range) : 644 Km

F-5E bay ra Hoàng Sa (300 km) là gần hết xăng để quay về , thời gian tác chiến trên không, rất ít không đáng kể nếu không muốn nói là không có .


Nhưng không như bạn nghĩ là Chính quyền VNCH không tha thiết giữ Hoàng Sa .

( Bạn cũng nên biết là trong các luận cứ của nhà nước VN hiện giờ trước quốc tế thì bằng chứng VNCH chống trả bọn Tàu xâm lăng là một trong những chứng cớ là Hoàng Sa thuộc VN đấy ạ . )

Cũng cần nên biết là vào lúc xảy ra cuộc chiến:

Các phi đội F-5E từ Biên Hòa được gửi ra Đà Nẵng , những F-5E này xếp thành hàng, chĩ chờ lệnh của Tổng Thống NV Thiệu là tất cả sẽ cất cánh đi ứng chiến ở Hoàng Sa, và các pilot của KQ VNCH chấp nhận phi vụ đi mà không trở lại .

Cuối cùng quân lệnh đó đã không được ban ra để bảo toàn mạng sống và máy bay .

Các F-5E của KQ QLVNCH đã được dùng để ngăn cản chiến đấu cơ của Tàu đuổi theo các chiến hạm của HQ QLVNCH trên đường triệt thoái về từ Hoàng Sa .


Thiết nghĩ, dầu cho chúng ta có bất đồng chính kiến, nhưng chúng ta sinh ra đã là người Việt Nam (trước khi chúng ta có chính kiến !) .

Cho nên tất cả những hy sinh nào để bảo vệ lãnh thổ thiêng liêng của Cha Ông cũng đều đáng được kính trọng, bất luận chính kiến chúng ta ra sao.

Tôi cũng đang tìm kiếm tài liệu về HQ VN chống trả HQ Tàu tại Trường Sa vào năm 88, nhưng ít quá, bạn nào có xin post cho chúng ta cùng xem .

MIG pilot
12-15-2007, 01:36 PM
mấy bác vào đây xem hình ảnh tội ác của Bắc Kinh khi xâm lượt Việt Nam 1979-1985 . trang này mới thấy trên mạng, có nhiều hình bộ đội VN bị thảm sát sau trận đánh ......:59: xuống dưới cùng của trang nhé

http://www.hkfront.org/plaen.htm

Pham Minh Tuan
12-15-2007, 02:25 PM
Khoảng cách Hoàng Sa Đà Nẵng (là nơi có Phi Đoàn F-5A/E trú đóng gần nhất) khoảng 100 Hải Lý ( 300 Km) về phía Đông . F-5A/E là loại fighter duy nhất có khả năng không chiến mà VNCH có vào năm 1974 .

Tầm Hoạt Động Tác Chiến của F-5E (Combat range) : 644 Km



Sao em tra thử về F-5E trên mạng thấy Combat radius: 870 mi hay 1.405 km còn Ferry range: 2.310 mi hay 3720 km.

Về A-37 thấy Range: 920 mi hay 1480 km.

Theo em nghĩ 2 loại này ra Trường Sa thì không ổn chứ Hoàng Xa thì ... Hay Mỹ lúc viện trợ cho VNCH nó điều chỉnh để tầm bay còn có 644km như bác nói nhỉ.

Hỏa Long
12-15-2007, 04:52 PM
Sao em tra thử về F-5E trên mạng thấy Combat radius: 870 mi hay 1.405 km còn Ferry range: 2.310 mi hay 3720 km.

Về A-37 thấy Range: 920 mi hay 1480 km.

Theo em nghĩ 2 loại này ra Trường Sa thì không ổn chứ Hoàng Xa thì ... Hay Mỹ lúc viện trợ cho VNCH nó điều chỉnh để tầm bay còn có 644km như bác nói nhỉ.


Cảm ơn bạn PMT về các dữ liệu trên . Tôi không biết bạn tra ở nguồn nào nhưng theo tôi thấy thì những con số này quá cao .

F-5A/ E là một trong những loại máy bay chiến đấu cơ có range rất ngắn .

Nguồn tôi dùng lấy ở trong cuốn Flying Dragons : The South Vietnamese Air Force của Robert Mikesh Appendix A Aicraft of VNAF phần F-5 Freedom Fighter / F-5E trang 153 .

Còn trên internet bạn có thể check ở đây :

http://www.fighter-planes.com/info/f5.htm

Xin chú ý trong cái site này họ dùng danh từ Combat radius ( bán kính 1/2 đường) thay vì Combat range (trọn đoạn đường) .

Theo site này thì Combat radius của F-5E là 190 miles 306km.

Còn Ferrying Range thì đó là khoảng cách tối đa máy bay, bay được khi được gắn các external fuel tanks và không mang theo vũ khí , dĩ nhiên bay theo kiểu này thì range rất dài (gấp 10 lần) và chỉ để bay từ điểm A tới B mà thôi .

Những chiếc A-37 giao cho VNAF hoàn toàn không có khả năng không chiến , A-37 của VNAF không có gắn súng và như bạn biết A-37 không có trang bị hỏa tiễn đối không .

Pham Minh Tuan
12-15-2007, 05:06 PM
Cảm ơn bạn PMT về các dữ liệu trên . Tôi không biết bạn tra ở nguồn nào nhưng theo tôi thấy thì những con số này quá cao .



:D :D :D :D :D em tra trên wiki.

Về F-5E Tiger thì nguyên văn nó thế này: http://en.wikipedia.org/wiki/Northrop_F-5

General characteristics

* Crew: 1
* Length: 47 ft 4¾ in (14.45 m)
* Wingspan: 26 ft 8 in (8.13 m)
* Height: 13 ft 4½ in (4.08 m)
* Wing area: 186 ft² (17.28 m²)
* Airfoil: NACA 65A004.8 root, NACA 64A004.8 tip
* Empty weight: 9,558 lb (4,349 kg)
* Max takeoff weight: 24,664 lb (11,187 kg)
* Powerplant: 2× General Electric J85-GE-21B turbojet
o Dry thrust: 3,500 lbf (15.5 kN) each
o Thrust with afterburner: 5,000 lbf (22.2 kN) each
* * Zero-lift drag coefficient: 0.0200
* Drag area: 3.4 ft² (0.32 m²)
* Aspect ratio: 3.86
* Internal fuel: 677 US gal (2,563 L)
* External fuel: 275 US gal (1,040 L) per tank in up to 3 tanks

Performance

* Maximum speed: 917 kn (1,060 mph, 1,700 km/h, mach 1.6)
* Combat radius: 760 nmi (870 mi, 1,405 km)
* Ferry range: 2,010 nmi (2,310 mi, 3,720 km)
* Service ceiling: 51,800 ft (15,800 m)
* Rate of climb: 34,400 ft/min (175 m/s)
* Lift-to-drag ratio: 10.0

Armament

* Guns: 2× 20 mm Pontiac M39A2 cannon in the nose, 280 rounds/gun - twin seater fighter only
* Missiles:
* Total of up to 7,000 lb (3,200 kg) of ordnance.
o AIM-7 Sparrow
o AIM-9 Sidewinder
o AGM-65 Maverick
o AIM-120 AMRAAM
* Bombs:
o M129 Leaflet bomb
o 500 lb (225 kg) Mk82
o 2,000 lb (900 kg) Mk84
o CBU-24/49/52/58 cluster munitions

Về A-37 thì nguyên văn nó thế này: http://en.wikipedia.org/wiki/A-37_Dragonfly

General characteristics

* Crew: 2
* Length: 32 ft 1 in (9.79 m)
* Wingspan: 38 ft 5 in (11.71 m)
* Height: 9 ft 3 in (2.82 m)
* Wing area: 184 ft² (17.1 m²)
* Empty weight: 6,210 lb (2,815 kg)
* Max takeoff weight: 15,000 lb (6,800 kg)
* Powerplant: 2× General Electric J85-GE-17A turbojets, 2,855 lbf (12.7 kN) each

Performance

* Maximum speed: 480 mph (420 knots, 770 km/h)
* Cruise speed: 300 mph (260 knots, 480 km/h)
* Range: 800 nm (920 mi, 1,480 km)
* Service ceiling: 41,800 ft (12,700 m)
* Rate of climb: 7,000 ft/min (35.5 m/s)

Armament

One GAU-2B/A 7.62mm Minigun mounted in the nose. Four pylons under each wing can carry a range of weapons including 30mm DEFA-553 cannon, 20mm GPU-2/A cannon, the SUU-11/A 7.62mm Minigun pod, 19 shot LAU-32A 2.75 in. rocket pods, Mk.82 bombs, napalm tanks, SUU-14 bomblet dispensers, multiple Ejection Racks with four 500 lb bombs, and AIM-9 Sidewinder missiles.

:D :D :D :D :D Em cũng chẳng biết mức độ tin tưởng của cái nguồn này nó thế nào!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Dĩ nhiên là A-37 không thể đem ra không chiến rồi nhưng đem F-5 bảo vệ cho A-37 đánh bom thì chắc là được. Bắc Việt đã từng sử dụng Mig 17 để đánh bom tầu chiến Mỹ và thành công, A-37 làm nhiệm vụ này chắc chắn tốt hơn vì được thiêt kế là cường kích.

Hỏa Long
12-15-2007, 05:47 PM
Bạn PMT, tôi nghĩ là trong trường hợp này Wikipedia sai bạn ạ .

Tôi thử chứng minh nhé . Vì con số quá cao cho nên tôi sẽ tìm performance một chiếc fighter mà chúng ta có thể đồng ý là hơn F-5E về mọi mặt .

Chúng ta thử F-4 Phantom nhé :

Tôi thử tìm combat radius của F-4 Phantom trên Wikipedia : http://en.wikipedia.org/wiki/F-4_Phantom_II

Combat radius: 367 NM (422 mi, 680 km)

so với con số của F-5E bạn lấy từ Wikipedia

Combat radius: 760 nmi (870 mi, 1,405 km)

F-5E range lớn hơn gấp đôi F-4 range ????

Còn ý kiến dùng F-5E để yểm trợ cho A-37 để thả bom cũng là ý kiến hay , nhưng nếu F-5E đến được Hoàng Sa thì tự nó cũng có khả năng thả bom .

chuotnhattapbay
12-15-2007, 10:29 PM
Bạn chuột nhắt tập bay,

Tại sao Không Quân QLVNCH không đưa chiến đấu cơ ra Hoàng Sa ? câu trả lời rất đơn giản:

Khoảng cách Hoàng Sa Đà Nẵng (là nơi có Phi Đoàn F-5A/E trú đóng gần nhất) khoảng 100 Hải Lý ( 300 Km) về phía Đông . F-5A/E là loại fighter duy nhất có khả năng không chiến mà VNCH có vào năm 1974 .

Tầm Hoạt Động Tác Chiến của F-5E (Combat range) : 644 Km

F-5E bay ra Hoàng Sa (300 km) là gần hết xăng để quay về , thời gian tác chiến trên không, rất ít không đáng kể nếu không muốn nói là không có .


Nhưng không như bạn nghĩ là Chính quyền VNCH không tha thiết giữ Hoàng Sa .

( Bạn cũng nên biết là trong các luận cứ của nhà nước VN hiện giờ trước quốc tế thì bằng chứng VNCH chống trả bọn Tàu xâm lăng là một trong những chứng cớ là Hoàng Sa thuộc VN đấy ạ . )

Cũng cần nên biết là vào lúc xảy ra cuộc chiến:

Các phi đội F-5E từ Biên Hòa được gửi ra Đà Nẵng , những F-5E này xếp thành hàng, chĩ chờ lệnh của Tổng Thống NV Thiệu là tất cả sẽ cất cánh đi ứng chiến ở Hoàng Sa, và các pilot của KQ VNCH chấp nhận phi vụ đi mà không trở lại .

Cuối cùng quân lệnh đó đã không được ban ra để bảo toàn mạng sống và máy bay .

Các F-5E của KQ QLVNCH đã được dùng để ngăn cản chiến đấu cơ của Tàu đuổi theo các chiến hạm của HQ QLVNCH trên đường triệt thoái về từ Hoàng Sa .


Thiết nghĩ, dầu cho chúng ta có bất đồng chính kiến, nhưng chúng ta sinh ra đã là người Việt Nam (trước khi chúng ta có chính kiến !) .

Cho nên tất cả những hy sinh nào để bảo vệ lãnh thổ thiêng liêng của Cha Ông cũng đều đáng được kính trọng, bất luận chính kiến chúng ta ra sao.

Tôi cũng đang tìm kiếm tài liệu về HQ VN chống trả HQ Tàu tại Trường Sa vào năm 88, nhưng ít quá, bạn nào có xin post cho chúng ta cùng xem .

Cám ơn những thông tin của bác Hỏa Long,nhưng tôi xin mạn phép được tranh luận với bác 1 chút về vấn đề này.

1/Cứ cho là các máy bay của quân đội SG ko thể bay ra đến Hoàng sa đi ,nhưng từ trước đây cho đến khi TQ xâm chiếm đảo thì HS là lãnh thổ của VN(chắc bác cũng đồng quan điểm với tôi về việc này)vậy thì phải có kế hoạch bảo vệ đảo như thế nào chứ sao lại để TQ nó xâm lấn rồi mới điều mấy cái tàu ra để nó đánh cho tan tác?

2/ở đây tôi chưa nói đến vấn đề chính kiến(bởi vì chúng ta đã có qui định ko bàn về chính trị trong diễn đàn),tôi chỉ nêu ra thắc mắc là tại sao quân đội cũng ko phải là yếu kém,trang thiết bị,khí tài chiến đấu đầy đủ vậy mà để TQ nó chiếm mất đảo rồi sau đó bỏ luôn cho đến tận bây giờ.

3/Sở dĩ tôi nêu ra câu hỏi "...hình như họ ko muốn giữ đảo..."vì có 1 sự so sánh như sau:

* Hải quân Quân đội SG năm 74 theo tôi được biết thì vẫn còn rất mạnh,trang thiết bị,vũ khí do Mỹ cung cấp đầy đủ(có tàu đến nay vẫn dùng được) vậy mà ko thể giữ được Hoàng sa.

* Còn Hải quân NDVN năm 88 bác có biết như thế nào ko?Nếu bác cần nhân chứng sống cho vụ 17/3/1988 tại Trường Sa thì tôi sẽ là nhân chứng sống cho bác.Tôi nhập ngũ tháng 1/1988 và được biên chế vào quân chủng Hải quân VN,nghề nghiệp trên tàu của tôi là ngành hàng hải và thông tin VTĐ,cụ thể là lái tàu và kèm thêm liên lạc.Tất cả những người lính chúng tôi ngày đó trước khi lên tàu ra TS đều được nhận khẩu phần là 1 chăn dạ,1 tấm vải trắng và 1 bao nilon PP để gói xác nếu có chết,chúng tôi ra đi với quyết tâm bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của Tổ quốc đến người cuối cùng(xin lỗi bác câu này nó hơi khẩu hiệu 1 chút nhưng thực tế nó là như vậy).Trang bị của chúng tôi chỉ là vài cái tàu của Liên Xô viện trợ sản xuất từ những năm 1960 (ta hay gọi là đồ seconhand),trên tàu hỏa lực chính là 2 khẩu 37mm ở trước mũi và 2 khẩu cũng 37mm ở phía sau(có thêm súng AK và B41 của lính tàu nữa).Với những cái tàu này lúc nào chúng tôi cũng lo ngay ngáy rằng nó có thể bị bục mà ko báo trước(tôi đã dẫn bác T34 và Như Trí tham quan rồi đó,bác có thể hỏi thêm).Tôi cho bác 1 hình ảnh thế này để bác hiểu thêm,bác cứ tưởng tượng rằng tàu của TQ nó to bằng cái nắm đấm của mình thì tàu của chúng tôi chỉ to bằng ngón tay cái và vụ TS thì TQ nó huy động đến gần chục cái tàu như vậy.Đấy,so sánh tương quan lực lượng là quá sức chênh lệch vậy mà chúng tôi vẫn giữ được Trường sa đấy,tất nhiên ko thể chỉ riêng lực lượng HQ tham gia chiến đấu bảo vệ đảo mà còn nhiều lực lượng khác như lính thủy đánh bộ của Đoàn 126,KQNDVN v...v nhưng lực lượng chủ yếu vẫn là HQNDVN.

Xin lỗi bác vì đã nói hơi dài nhưng qua sự so sánh trên thì theo bác HQ của quân đội SG trội hơn hay Hải quân NDVN trội hơn???Chúng tôi cũng bị đánh tơi tả,chìm 3 tàu,bị thương 2 tàu nhưng chúng tôi ko triệt thoái về cam ranh để giữ mạng sống mà chúng tôi cùng những lính thủy đánh bộ kiên quyết bám trụ đến cùng.Bác tự hiểu về việc này nhé.

* Tôi dẫn chứng cho bác thêm 1 ví dụ nữa về việc mặc dù tương quan lực lượng ko đồng đều nhưng vẫn chiến đấu tốt nhé:đó là Thành cổ Quảng Trị,bác có biết rằng lúc đó những chiến sĩ QĐNDVN có trong tay những gì ko,đó là 1 khẩu súng AK + 3 cơ số đạn + 5 quả lựu đạn và quân đội VNCH có gì ko,ngoài trang bị cá nhân còn có pháo,xe tăng,máy bay yểm trợ.Tôi đã đến Quảng Trị rất nhiều lần(vì tôi thích được nghe những câu chuyện hào hùng của cha ông ta)qua câu chuyện của những người dân ở đây và qua những gì tôi nhìn thấy là ko có cái gì có thể cao quá 50cm vì bom và pháo.Vậy mà chúng ta đã giữ thành cổ trong 81 ngày đêm góp phần rất lớn vào thắng lợi của VN tại hội nghị Pari năm 72.

Đó... qua những gì tôi đã đã nói với bác ở trên cộng thêm với thực tế, sách vở và các nguồn thông tin khác thì theo bác tôi phải hiểu việc bỏ Hoàng sa cho TQ nó múc mất như thế nào đây???????????????

Pham Minh Tuan
12-15-2007, 11:04 PM
* Còn Hải quân NDVN năm 88 bác có biết như thế nào ko?Nếu bác cần nhân chứng sống cho vụ 17/3/1988 tại Trường Sa thì tôi sẽ là nhân chứng sống cho bác.

:69: :69: :69: :69: :69: Vậy anh Chuột hồi đó có tham gia "ủi bãi" không? :D :D :D :D :D chắc là không vì ủi thì làm gì còn tầu mà về. Chiêu "ủi bãi" theo em hơi "tàn bạo" nhưng chắc chẳng có cách nào hơn. Ý mà hình như "ủi bãi" là sau vụ 88... em chẳng nhớ rõ nữa.

Sao tầu to đùng mà chỉ có pháo 37mm, chẳng nhẽ chỉ để bắn máy bay thôi à!!!!! Theo thiết kế tầu không có pháo lớn, sao không cẩu mấy khẩu 105mm lên hàn tạm vào thân tầu bắn đỡ cũng được, hay máu hơn tý nữa thì gắn dàn cachiusa. Nếu không gắn được 105 thì gắn 75 hay Flak 88, kiểu gì cũng hơn 2 cái khẩu 37 vô dụng kia.

Cessna
12-15-2007, 11:54 PM
...
F-5A/ E là một trong những loại máy bay chiến đấu cơ có range rất ngắn .
Nguồn tôi dùng lấy ở trong cuốn Flying Dragons : The South Vietnamese Air Force ...
Theo site này thì Combat radius của F-5E là 190 miles 306km.

Nguồn khác, nói về Northrop F-5A:
- Range cruise: 554 mph (M 0.85).
- Tactical radius: 325 mls (with 2,000 lb ordinance & 2x150 gal. drop tank)...
(bộ Macdonald Aircraft Book, quyển Fighters)
Nếu theo thế này, thì F-5A cũng có thể quần ở Hoàng Sa.
Tuy nhiên các bác ạ, F-5 và A-37 chưa bao giờ là máy bay cho Navy. Bay biển khác bay bộ, trước mắt là diện tích cánh.:107: :107: :107:

Hỏa Long
12-16-2007, 02:44 AM
Cám ơn những thông tin của bác Hỏa Long,nhưng tôi xin mạn phép được tranh luận với bác 1 chút về vấn đề này.

1/Cứ cho là các máy bay của quân đội SG ko thể bay ra đến Hoàng sa đi ,nhưng từ trước đây cho đến khi TQ xâm chiếm đảo thì HS là lãnh thổ của VN(chắc bác cũng đồng quan điểm với tôi về việc này)vậy thì phải có kế hoạch bảo vệ đảo như thế nào chứ sao lại để TQ nó xâm lấn rồi mới điều mấy cái tàu ra để nó đánh cho tan tác?

Dĩ nhiên là tôi đồng ý với bạn Hoàng Sa , Trường Sa là của Việt Nam, trừ khi kẻ nào đem dâng nó cho ngoại bang thì kẻ đó có tội với đất nước .

Còn khi thế giặc quá mạnh, như bao lần Tàu chiếm VN thì phải chấp nhận thôi bạn ạ, nhưng khi chúng ta đoàn kết thì chúng ta sẽ thắng !! .

Bạn cay đắng trách VNCH không quyết tâm giữ Hoàng Sa. Tôi xin bạn thử nghĩ năm 1974 hai miền VN đang có chiến tranh . VNCH nếu có mặt trận mới và đem toàn thực lực ra Hoàng Sa, thì VNCH càng sụp đổ mau hơn, (rồi lấy cái gì đánh ở Hoàng Sa ??)

Cái thực lực mà bạn nói là Mỹ cho quân viện cho VNCH là không có thật. Nếu mạnh như thế thì VNCH không bị xóa sổ vào năm 1975 đâu bạn ạ .

Sách vở , internet còn rất nhiều, xin bạn đọc để biết là từ năm 1973 quân viện của Mỹ cho miền Nam bị cắt giảm rất nhiều, máy bay không có xăng, và phụ tùng thay thế phải đình động .

Còn việc máy bay VNCH không thể bay ra Hoàng Sa thì dầu cho chúng ta phân tích đến bao nhiêu thì cái đó vẫn là sự thật ghi lại trong sách vỡ .




2/ở đây tôi chưa nói đến vấn đề chính kiến(bởi vì chúng ta đã có qui định ko bàn về chính trị trong diễn đàn),tôi chỉ nêu ra thắc mắc là tại sao quân đội cũng ko phải là yếu kém,trang thiết bị,khí tài chiến đấu đầy đủ vậy mà để TQ nó chiếm mất đảo rồi sau đó bỏ luôn cho đến tận bây giờ.

3/Sở dĩ tôi nêu ra câu hỏi "...hình như họ ko muốn giữ đảo..."vì có 1 sự so sánh như sau:

* Hải quân Quân đội SG năm 74 theo tôi được biết thì vẫn còn rất mạnh,trang thiết bị,vũ khí do Mỹ cung cấp đầy đủ(có tàu đến nay vẫn dùng được) vậy mà ko thể giữ được Hoàng sa.


Từ năm 1974 đến 1975 thì Hoàng Sa mất về tay Tàu hơn một năm , 1975 VNCH sụp đổ.

Năm 1975 - 2007 32 năm thì cái vụ ' bỏ luôn tới giờ ' đâu có còn là trách nhiệm của VNCH nữa !

OK, thôi cứ cho là bạn đúng đi VNCH không quyết tâm giữ Hoàng Sa ( dầu sau những trận hải chiến đẫm máu !!)

Thì 32 năm qua, đất nước thống nhất hơn 20 năm kinh tế phát triễn nhanh . Việt Nam ngày nay không thể so sánh với VNCH 32 năm trước nữa , mong sẽ thấy Hoàng Sa / Trường Sa sẽ trở lại là một phần lãnh thổ VN .






* Còn Hải quân NDVN năm 88 bác có biết như thế nào ko?Nếu bác cần nhân chứng sống cho vụ 17/3/1988 tại Trường Sa thì tôi sẽ là nhân chứng sống cho bác.Tôi nhập ngũ tháng 1/1988 và được biên chế vào quân chủng Hải quân VN,nghề nghiệp trên tàu của tôi là ngành hàng hải và thông tin VTĐ,cụ thể là lái tàu và kèm thêm liên lạc.Tất cả những người lính chúng tôi ngày đó trước khi lên tàu ra TS đều được nhận khẩu phần là 1 chăn dạ,1 tấm vải trắng và 1 bao nilon PP để gói xác nếu có chết,chúng tôi ra đi với quyết tâm bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của Tổ quốc đến người cuối cùng(xin lỗi bác câu này nó hơi khẩu hiệu 1 chút nhưng thực tế nó là như vậy).Trang bị của chúng tôi chỉ là vài cái tàu của Liên Xô viện trợ sản xuất từ những năm 1960 (ta hay gọi là đồ seconhand),trên tàu hỏa lực chính là 2 khẩu 37mm ở trước mũi và 2 khẩu cũng 37mm ở phía sau(có thêm súng AK và B41 của lính tàu nữa).Với những cái tàu này lúc nào chúng tôi cũng lo ngay ngáy rằng nó có thể bị bục mà ko báo trước(tôi đã dẫn bác T34 và Như Trí tham quan rồi đó,bác có thể hỏi thêm).Tôi cho bác 1 hình ảnh thế này để bác hiểu thêm,bác cứ tưởng tượng rằng tàu của TQ nó to bằng cái nắm đấm của mình thì tàu của chúng tôi chỉ to bằng ngón tay cái và vụ TS thì TQ nó huy động đến gần chục cái tàu như vậy.Đấy,so sánh tương quan lực lượng là quá sức chênh lệch vậy mà chúng tôi vẫn giữ được Trường sa đấy,tất nhiên ko thể chỉ riêng lực lượng HQ tham gia chiến đấu bảo vệ đảo mà còn nhiều lực lượng khác như lính thủy đánh bộ của Đoàn 126,KQNDVN v...v nhưng lực lượng chủ yếu vẫn là HQNDVN.

Xin lỗi bác vì đã nói hơi dài nhưng qua sự so sánh trên thì theo bác HQ của quân đội SG trội hơn hay Hải quân NDVN trội hơn???Chúng tôi cũng bị đánh tơi tả,chìm 3 tàu,bị thương 2 tàu nhưng chúng tôi ko triệt thoái về cam ranh để giữ mạng sống mà chúng tôi cùng những lính thủy đánh bộ kiên quyết bám trụ đến cùng.Bác tự hiểu về việc này nhé.






Cảm ơn bạn đã cho những thông tin quí giá trên, như mọi người VN tôi có bổn phận quí trọng hy sinh của những người lính VN bảo vệ Tổ Quốc .

Thưa bạn tôi thấy bạn xoay quanh trách móc QĐ VNCH về việc để mất Hoàng Sa , như tôi đã trình bày và tôi cũng là nhân chứng trong thời gian đó, dưới viễn ảnh VNCH sẽ sụp đổ là một sự kiện to tát hơn Hoàng Sa, nhìn chung tôi thấy không có ai tại miền Nam ngày ấy trách cứ QĐ VNCH , tất cả đều hiểu là hoàn cảnh như vậy thì phải như thế thôi .




* Tôi dẫn chứng cho bác thêm 1 ví dụ nữa về việc mặc dù tương quan lực lượng ko đồng đều nhưng vẫn chiến đấu tốt nhé:đó là Thành cổ Quảng Trị,bác có biết rằng lúc đó những chiến sĩ QĐNDVN có trong tay những gì ko,đó là 1 khẩu súng AK + 3 cơ số đạn + 5 quả lựu đạn và quân đội VNCH có gì ko,ngoài trang bị cá nhân còn có pháo,xe tăng,máy bay yểm trợ.Tôi đã đến Quảng Trị rất nhiều lần(vì tôi thích được nghe những câu chuyện hào hùng của cha ông ta)qua câu chuyện của những người dân ở đây và qua những gì tôi nhìn thấy là ko có cái gì có thể cao quá 50cm vì bom và pháo.Vậy mà chúng ta đã giữ thành cổ trong 81 ngày đêm góp phần rất lớn vào thắng lợi của VN tại hội nghị Pari năm 72.

Đó... qua những gì tôi đã đã nói với bác ở trên cộng thêm với thực tế, sách vở và các nguồn thông tin khác thì theo bác tôi phải hiểu việc bỏ Hoàng sa cho TQ nó múc mất như thế nào đây???????????????

Tôi sẽ hiểu sự việc như thế này bạn ạ:

Tôi ước mơ rằng đất nước ta đã không có chiến tranh, những hy sinh của hai bên để dành cho việc đánh quân thù xâm lăng thì tốt hơn là đánh anh em trong nhà .

Thưa bạn, nhiều khi tôi cũng mơ ước là phải chi hồi ấy 1974 , khi VNCH đang đánh nhau với Tàu ngoài Hoàng Sa, thì anh em ta tạm quên đi chuyện chiến tranh . Hai miền nói với nhau, tụi mình tạm quên chuyện gây gổ trong nhà nhé, anh em mình hợp đoàn 'đập' cho thằng hàng xóm lưu manh ấy một trận vì nó lại dở thói cướp đất của cha mẹ mình để lại . Biết đâu lịch sử đã chẳng khác đi . Bạn đừng cười tôi mơ ước một chuyện viễn vông quá như thế . Nhưng đôi khi mình cần phải thấy bài học từ quá khứ phải phân biệt ai là thù ai là anh em trong nhà phải không bạn ?

Mất Hoàng Sa là cái tang chung bạn ạ, thiết nghĩ thay vì trách móc đúng hay sai, thì chúng ta nên vinh danh những người nằm xuống, đoàn kết với nhau . Dầu sao thì lịch sử cũng đã và sẽ ghi lại công lao của những người nằm xuống cho Tổ Quốc .

Hỏa Long
12-16-2007, 03:06 AM
Nguồn khác, nói về Northrop F-5A:
- Range cruise: 554 mph (M 0.85).
- Tactical radius: 325 mls (with 2,000 lb ordinance & 2x150 gal. drop tank)...
(bộ Macdonald Aircraft Book, quyển Fighters)
Nếu theo thế này, thì F-5A cũng có thể quần ở Hoàng Sa.
Tuy nhiên các bác ạ, F-5 và A-37 chưa bao giờ là máy bay cho Navy. Bay biển khác bay bộ, trước mắt là diện tích cánh.:107: :107: :107:


Bạn Cessna,

2 cái drop tanks là hai cái wingtip tanks đeo ở hai đầu cánh F-5A. Trong không chiến hai cái drop tanks này được thay thế bằng hỏa tiển AIM-9B .
Cái range của bạn cho là theo configuration có 2 drop tanks . Không có 2 cái drop tanks này combat range sẽ giảm xuống nhiều . Bộ Binh QLVNCH có câu nói 'F-5 chưa đánh đã đòi về ' chính là cái yếu tố mau hết xăng , short range này đó bạn .

chuotnhattapbay
12-17-2007, 08:11 AM
Bạn cay đắng trách VNCH không quyết tâm giữ Hoàng Sa. Tôi xin bạn thử nghĩ năm 1974 hai miền VN đang có chiến tranh . VNCH nếu có mặt trận mới và đem toàn thực lực ra Hoàng Sa, thì VNCH càng sụp đổ mau hơn, (rồi lấy cái gì đánh ở Hoàng Sa ??) ...
Thưa bạn tôi thấy bạn xoay quanh trách móc QĐ VNCH về việc để mất Hoàng Sa , như tôi đã trình bày và tôi cũng là nhân chứng trong thời gian đó, dưới viễn ảnh VNCH sẽ sụp đổ là một sự kiện to tát hơn Hoàng Sa, nhìn chung tôi thấy không có ai tại miền Nam ngày ấy trách cứ QĐ VNCH , tất cả đều hiểu là hoàn cảnh như vậy thì phải như thế thôi .

Bác Hỏa long à,điều thứ nhất tôi chẳng trách móc gì vì chuyện đã rồi,tôi chỉ nhắc lại 1 lần nữa là tôi thắc mắc vì sao với lực lượng quân sự như vậy mà lại để mất đất.Thứ hai theo những gì bác nói thì tôi tạm hiểu là Nhà cầm quyền lúc ấy lo sợ mất miền Nam VN vào tay Cộng sản miền Bắc nên thôi thì kệ cha mấy thằng Tầu,cho nó chiếm 1 cái đảo cũng ko sao...vấn đề nó là ở chỗ đó đó.

Thưa bạn, nhiều khi tôi cũng mơ ước là phải chi hồi ấy 1974 , khi VNCH đang đánh nhau với Tàu ngoài Hoàng Sa, thì anh em ta tạm quên đi chuyện chiến tranh . Hai miền nói với nhau, tụi mình tạm quên chuyện gây gổ trong nhà nhé, anh em mình hợp đoàn 'đập' cho thằng hàng xóm lưu manh ấy một trận vì nó lại dở thói cướp đất của cha mẹ mình để lại . Biết đâu lịch sử đã chẳng khác đi . Bạn đừng cười tôi mơ ước một chuyện viễn vông quá như thế . Nhưng đôi khi mình cần phải thấy bài học từ quá khứ phải phân biệt ai là thù ai là anh em trong nhà phải không bạn ?

ơ...thời ký đó Hoàng Sa thuộc đất của Nam VN mà,nếu có ngỏ lời như bác nói thì người ngỏ lời phải là Chính phủ VNCH chứ.
Tôi thì tôi cứ khẳng định với bác 1 điều chắc nịch rằng nếu lúc đó HS thuộc chủ quyền của miền Bắc thì còn lâu thằng Tầu mới chiếm được bác ạ.
@BS Tún:ai bảo tàu của mình to đùng,đính chính lại nè:bé bằng cái lỗ mũi
Còn vụ vì sao ko gắn thêm pháo thì tàu bé như thế gắn pháo vào đâu,nếu gắn thêm vô thì thủy thủ nhảy xuống nước bơi theo tàu nhé.

Pham Minh Tuan
12-17-2007, 09:58 AM
@BS Tún:ai bảo tàu của mình to đùng,đính chính lại nè:bé bằng cái lỗ mũi
Còn vụ vì sao ko gắn thêm pháo thì tàu bé như thế gắn pháo vào đâu,nếu gắn thêm vô thì thủy thủ nhảy xuống nước bơi theo tàu nhé.

He he... vậy ra cái tầu của bác Chuột là cái "cano"... chỉ phù hợp với hải quân "nước nâu" thôi. Em cứ tưởng anh Chuột phi ra đảo = cái tầu đổ bộ của Nga trước hay đậu ở Tân Cảng (bây giờ hình như ra Cát Lái, nếu em nhớ không nhầm là 50X). Cái tàu đó thì cũng bé thật nhưng gắn mấy khẩu pháo lên chắc cũng được. Khi gắn bỏ hết giáp đi, ăn thua mình gan thôi... mà ai hồi đó (ngay cả bây giờ) ra đảo là cũng gan đầy người rồi.

Kết luận: em chỉ nói bậy bạ cho vui thôi... còn thì em chịu.

Hỏa Long
12-17-2007, 03:38 PM
Nhà cầm quyền lúc ấy lo sợ mất miền Nam VN vào tay Cộng sản miền Bắc nên thôi thì kệ cha mấy thằng Tầu,cho nó chiếm 1 cái đảo cũng ko sao...vấn đề nó là ở chỗ đó đó.
Tôi thì tôi cứ khẳng định với bác 1 điều chắc nịch rằng nếu lúc đó HS thuộc chủ quyền của miền Bắc thì còn lâu thằng Tầu mới chiếm được bác ạ.
.

Để thật sự hiểu ai là người 'kệ cha mấy thằng Tàu, cho nó chiếm vài cái đảo cũng không sao ... '

Mời bạn xem cái site này của chính phủ VN nhé

http://thtt.chinhphu.vn/home/phapluat/2007/12/200712101431521091.aspx
http://hoangsa.org/diendan/viewtopic.php?f=5&t=8


Tôi thì tôi cứ khẳng định với bác 1 điều chắc nịch rằng nếu lúc đó HS thuộc chủ quyền của miền Bắc thì còn lâu thằng Tầu mới chiếm được bác ạ.
.

Tôi thì tôi khẳng định với bạn rằng:

Dầu tôi lớn lên dưới chính thể VNCH , nếu hồi ấy , giả thử chính phủ đó có ký kết cho Mỹ hay nước nào khác chiếm một phần lãnh thổ VN bất cứ ở miền Nam hay miền Bắc . Thì tôi cũng sẽ nguyền rủa cái chính phủ ấy cho dầu chính phủ ấy có viện dẫn lý do gì đi nữa .

Dù có tranh luận thế nào đi nữa, thì như bạn kể , bạn là một người đã từng đem chính mạng sống mình để bảo vệ Trường Sa , điều đó tôi không có vinh dự làm vì thế tôi cảm ơn bạn .

Thật ra tôi cũng không muốn tranh luận dẫn đến căng thẳng tôi chỉ muốn góp ý với bạn một cái nhìn từ một hướng khác mà thôi , vì dầu sao tôi cũng đã sống qua những tháng ngày khi Hải Chiến HS xảy ra tại miền Nam ; Vì thế nếu tôi có làm phật ý ai trong các bạn thì đó là điều rất ngoài ý muốn .

csx2002
12-17-2007, 04:56 PM
theo thiển ý của em thì kết quả trận đánh phụ thuộc vào năng lực chỉ huy trong tình huống cụ thể, còn ý định giữ hay không giữ đến cùng thì phụ thuộc chính phủ. Ta không nên đánh đồng các mệnh lệnh chiến thuật trong thời điểm nhất định với chính sách lâu dài của 1 nhà nước hay 1 dân tộc, nếu trích dẫn các quyết định của hạm đội trong thời gian ngắn như thế rồi bảo là VNCH hèn thì ko fair lắm! Về chuyện chiến đấu anh dũng em hoàn toàn ko có ý kiến phản đối nào!

Có 1 điều tới giờ em vẫn không hiểu nổi là nếu VNCH có ý định lâu dài với Hoàng Sa thì sao ko thấy các trận đánh phòng ngự trên đảo-ý em là sao ko có xây sẵn fortification gì đáng kể mà phải dựa chủ yếu vào các pháo hạm? Hình như năm 88 bộ đội mình cũng chỉ bám trụ ở đảo thôi chứ tàu bè bị bắn lủng hết mà, tàu tiếp viện của mình tới cũng đứng ngòai không dám vào vì hỏa lực của nó mạnh quá

Mà tại sao có lực lượng hải quân mạnh(có cả cruiser, marine .v.v.) như vậy mà trên toàn bộ HS chỉ có 1 trung đội địa phương quân(???) với 4 nhân viên khí tượng??? Các dấu tích cũ của VN vẫn còn trên đảo gồm một tấm bia ghi ngày 5-12-1963 của Thủy Quân Lục Chiến, 2 bể chứa nước mưa bằng xi măng và một ngôi miếu nhỏ có hàng chữ đề ngày 31-11-1963.:17: mà TQLC đã từng lên đây từ 1963 sao lại đi đâu mất rồi? Chẳng lẽ ko có nổi vài trạm radar, sân heli hay pháo biển gì??? Chi phí maintain bộ binh trên đảo chắc là đắt hơn nhiều so với hạm đội?

Trong công tác tuần tra kiểm soát sao lại để nó thả quân lên các đảo mãi rồi mới tới? sau đó thả biệt kích và marine tấn công nhưng nó đã có công sự phòng ngự rồi thì nước nôi mịa gì nữa? Trong plan đổ bộ lúc đầu thấy nói có yểm trợ từ pháo hạm nhưng sau sao không thấy đề cập-trong khi chi tiết địch núp trong công sự dùng thượng liên áp đảo quân ta thì lại nói tới? Chắc chắn quân VNCH phải được huấn luyện để chiến đấu hiệp đồng chứ? Cả 1 đám pháo ở ngoài biển sao ko thấy nói tới chữ nào mà lại chỉ xài M79 với M16? Vậy thì có thể suy ra rằng không có yểm trợ pháo từ 2 cả phía? Nếu mà có yểm trợ pháo thì thời điểm khai pháo của hạm đội chính thức là lúc nào? Chỗ này thấy hơi vô lý à nha!

Về mục tiêu chủ đạo của cuộc hành quân: mục tiêu là bảo vệ HS, rõ ràng lúc đầu quân ta vẫn còn giữ 1 số đảo, mà sau 1 trận hải chiến tổn thất lớn như thế mà sao đã vội rời vùng đảo để bảo toàn lực lượng? Các tàu bị thương sao ko ủi bãi luôn nhỉ? Thằng Kronstadt của TQ nó ủi bãi đấy thôi? Cứ nằm ăn vạ ở đấy rồi lu loa lên dư luận quốc tế chắc gì nó đã dám chiếm hết HS nhanh như thế? Hay là lúc đó đã bị nó chiếm hết luôn rồi, đổ bộ ko thành công thì đành phải rút? Vậy mục tiêu chiến dịch là chiếm lại đảo hay bảo vệ đảo?

Về chính trị: không thể nói là nước nhỏ binh yếu mà phải sợ nó, mấy thằng Đài Loan, Brunei, Phi với Mã Lai, Singapore nó còn tuyên bố chủ quyền rầm rầm có sao đâu nhỉ?
Mà dù sao lúc đó VNCH vẫn có US và khối nước khác chống lư2ng, ít nhất là cũng bằng mồm cơ mà? Lúc đó sức mạnh hải quân của TQ đã rõ rệt như bây giờ đâu, có mấy ai sợ chứ?

Hỏa Long
12-17-2007, 05:25 PM
Mà tại sao có lực lượng hải quân mạnh(có cả cruiser, marine .v.v.) như vậy mà trên toàn bộ HS chỉ có 1 trung đội địa phương quân(???) với 4 nhân viên khí tượng??? Các dấu tích cũ của VN vẫn còn trên đảo gồm một tấm bia ghi ngày 5-12-1963 của Thủy Quân Lục Chiến, 2 bể chứa nước mưa bằng xi măng và một ngôi miếu nhỏ có hàng chữ đề ngày 31-11-1963.:17: mà TQLC đã từng lên đây từ 1963 sao lại đi đâu mất rồi?
Về chính trị: không thể nói là nước nhỏ binh yếu mà phải sợ nó, mấy thằng Đài Loan, Brunei, Phi với Mã Lai, Singapore nó còn tuyên bố chủ quyền rầm rầm có sao đâu nhỉ?Mà dù sao lúc đó VNCH vẫn có US và khối nước khác chống lư2ng, ít nhất là cũng bằng mồm cơ mà? Lúc đó sức mạnh hải quân của TQ đã rõ rệt như bây giờ đâu, có mấy ai sợ chứ?

Theo sự hiểu biết của tôi, Thủy Quân Lục Chiến QLVNCH là lực lượng tổng trừ bị , không thể nào đem một lực lượng chủ lực như TQLC đem đóng dài hạn trên đảo được , nhất là khi chiến tranh giữa 2 miền đang đi đến chổ quyết liệt .

Xin bạn đọc kỹ lại bài chính sẽ thấy chính phủ VNCH thời ấy đã lên án hành động xâm lăng của Tàu dữ dội như thế nào .

Không những chỉ có chính quyền, quân đội, mà tại Miền Nam ngày ấy giới trí thức cũng góp những phần quan trọng bằng những nghiên cứu có giá trị để chứng minh Hoàng Sa là của VN để kiện quân xâm lăng Tàu ra tòa án quốc tế. Điển hình là công trình của Tiến sĩ Nguyễn Nhã còn có giá trị đến nay . Nói chung là đồng bào ai cũng đồng lòng đuổi giặc . Nhưng tiếc thay lực không tòng tâm .

csx2002
12-17-2007, 08:42 PM
Theo sự hiểu biết của tôi, Thủy Quân Lục Chiến QLVNCH là lực lượng tổng trừ bị , không thể nào đem một lực lượng chủ lực như TQLC đem đóng dài hạn trên đảo được , nhất là khi chiến tranh giữa 2 miền đang đi đến chổ quyết liệt .

Không phải em nói phải đóng marine ở đó, mà ít ra cũng phải có lực lượng tương đương tiểu đoàn để đóng giữ một quần đảo có giá trị như vậy chứ? Không có lính mà công trình phòng thủ cũng không có nốt, thử hỏi chính quyền làm gì cả chục năm mà ko xây được cái gì, trong khi quân TQ chỉ mấy ngày đã xây được công sự phòng thủ? Thiết nghĩ dù có chiến tranh thì 1 lực lượng tương đương 1 căn cứ cỡ nhỏ thì không ngoài khả năng của chính quyền VNCH lúc đó chứ? Nên nhớ là họ đã lên đó từ năm 1963 cơ mà? Đợi tới lúc TQ đổ quân ồ ạt thì mới đưa vài người lên nghiên cứu việc xây sân bay!?


Xin bạn đọc kỹ lại bài chính sẽ thấy chính phủ VNCH thời ấy đã lên án hành động xâm lăng của Tàu dữ dội như thế nào .

Không giữ vững từ đầu mất rồi mới kêu thì làm gì?


Nhưng tiếc thay lực không tòng tâm .

Em không đồng ý với bác về điểm này: xét về trang bị hạm đội của VNCH lúc đó đâu có yếu(bây giờ QNDNVN chưa chắc hơn). Hải quân TQ thời đó cũng chưa thể gọi là thiện chiến. Nếu có thể tham chiến thì không quân TQ ko thể thiện chiến = không quân VNCH. Bên VNCH biết rõ quân TQ đổ quân số lượng lớn lên đảo mà lại mang theo có mấy chục người? khi trinh sát thấy địch đã xây công sự vững chắc rồi mà vẫn đổ một dúm quân lên không hiểu tính làm gì nữa? Sao ko để đó reinforce cho mấy đảo chính có hơn ko? Mang 1 đám tàu lớn như vậy ra thì cứ đứng đó gây áp lực là được rồi, có 1 ông quan sát viên Mỹ ở trên đảo nữa cơ mà? Ngoài ra còn biết được nếu có đánh thắng thì cũng không thể địch lại tiếp viện của địch thì sao cứ quyết định đánh trước? Nói rằng tàu TQ chắc chắn nổ súng chỉ là phán đoán của bên VNCH mà thôi. QDNDVN nhiều trường hợp bị TQ áp đảo gấp nhiều lần về số lượng mà có bắn nhau đâu? Khi bắt đầu chiến đấu bên VNCH ko xác định mục tiêu cụ thể gì cả. Thực tế chỉ có 4 tàu đối phương(2 chiếc chống ngầm Kronstadt với 2 tàu rà mìn) cùng một đám tàu vỏ gỗ. Bên VNCH có tới 2 cruiser, 2 destroyer. Kết thúc chiến đấu cả hai chiếc Kronstadt đã mất khả năng chiến đấu, vậy mà đô đốc VNCH lại quyết định rút chạy khỏi HS bỏ lại quân đồn trú thì không thể hiểu nổi. Nếu sợ mấy tàu phóng tên lửa thì thà ủi bãi còn hơn bỏ chạy chứ? Bằng chứng là lệnh quay trở lại sau đó của Ðề Ðốc Trần Văn Chơn, nhưng quá trễ.
Giả sử VNCH giữ được đám tàu bè nói trên thì năm 75 QGP có muốn chiếm TS cũng không phải là ngon ăn đâu.

bác cứ so tương quan lực lượng của năm 88 thì rõ ngay thôi Hải chiến Trường Sa 1988 (http://mohinhvn.com/forum/showthread.php?t=4137)

MIG pilot
12-17-2007, 11:21 PM
trước đến nay, chỉ tài liệu từ phía Việt Nam (cả 2 bên) về trận hải chiến Hoàng Sa. bây giờ lại có thêm tài liệu mới từ phía TQ cũng đáng để tham khảo xem họ nói gì . :39:
http://hoangsa74.tripod.com/haichienTheoTC.htm
http://ubhoangsa.org/doc_public/hai-chien_hs.htm
http://ubhoangsa.org/doc_public/TL_TCCTTC1974_1.pdf
http://ubhoangsa.org/doc_public/TL_TCCTCT1974_2.pdf

KẾ HOẠCH LẤN CHIẾM HOÀNG SA



Sau khi cưỡng chiếm nhóm đảo An Vĩnh (Amphitrite Group) vào ngày 21 tháng 12 năm 1956, đến năm 1974, dùng chính sách ngoại giao "bóng bàn" bang giao được với Hoa Kỳ, TC đã chuẩn bị khá kỹ càng kế hoạch bành trướng tại Biển Đông. Ngoài tầm quan trọng về mặt quân sự, với dân số quá đông trên 1 tỷ người, TC cần tận dụng các tài nguyên về ngư sản và khoáng sản tại vùng biển chưa được khai thác này để sống còn. Người Mỹ lúc đó đã rút quân khỏi Việt Nam và cũng đã có kế hoạch triệt thoái khỏi toàn vùng Đông Nam Á bằng cách đóng cửa các cơ sở quân sự quan trọng tại Phi Luật Tân như căn cứ Không Quân Clark Air Base, căn cứ Hải Quân Subic Bay. Lo ngại rằng sự vắng mặt của mình sẽ tạo cơ hội tốt cho Nga Sô bành trướng nên Hoa Kỳ cũng muốn có một lực lượng tương đối mạnh khả dĩ có thể thay thế họ ngăn chặn và cầm chân lực lượng đối thủ chiến tranh lạnh hàng đầu. TC đang có tham vọng bành trướng tại Biển Đông, còn Hoa Kỳ muốn ngăn chặn ảnh hưởng của Nga Sô tại vùng này nên chúng ta không ngạc nhiên khi "kẻ cắp bà già" bắt tay nhau, Hoa Kỳ đã ngầm thỏa thuận để TC ngang nhiên lấn chiếm quần đảo Hoàng Sa của VNCH và sau này tiến xa hơn tới tận Trường Sa, cách lãnh thổ TC cả ngàn cây số.

Để mở đầu kế hoạch lấn chiếm, trên mặt ngoại giao, Bộ Ngoại Giao TC đột nhiên lên tiếng đòi chủ quyền tại Hoàng Sa, đồng thời lén lút cho ngư thuyền võ trang chở quân lính giả dạng dân đánh cá đổ bộ lên một số đảo do VNCH kiểm soát từ lâu trong vùng Hoàng Sa. Dự đoán thế nào phía VNCH cũng phản ứng mạnh mẽ, chính phủ TC từ các giới chức cao cấp nhất như Chủ Tịch Mao Trạch Đông đến Đặng Tiểu Bình, Châu Ân Lai và toàn bộ Quân Ủy Trung Ương đã đồng thanh quyết định sẽ dùng biện pháp quân sự để đánh chiếm Hoàng Sa từ tay VNCH nếu cần. Khởi đầu, họ đổ quân lên các đảo, đồng thời cho tàu bè và chiến hạm khiêu khích lực lượng VNCH. Nếu các chiến hạm VNCH lặng lẽ cúi đầu bỏ đi như lời một viên chứa Hoa Kỳ tại Việt Nam đe dọa "nếu các chiến hạm Việt Nam nổ súng tại Hoàng Sa, HQ/VNCH sẽ bị xoá tên ngay", TC sẽ ngang nhiên chiếm Hoàng Sa theo chiến thuật tiệm tiến "tầm ăn dâu" lấy từng đảo một như họ làm tại Trường Sa sau này. Ngược lại, nếu VNCH tham chiến, dù các HQ/VNCH có chiến thắng đánh chìm tất cả các chiến hạm TC tại chỗ nhưng vẫn không thể giữ được Hoàng Sa vì lực lượng tăng viện TC gồm nhiều chiến hạm tối tân và có cả phi cơ tham chiến sẽ kéo tới đánh chìm các chiến hạm VNCH dễ dàng. Vì vậy, khi TDH Lý Thường Kiệt được phái ra Hoàng Sa vào ngày 15 tháng 1 năm 1974 để thám sát, chính phủ TC liền lập tức xử dụng phương tiện quân sự. Tài liệu TC tóm lược kế hoạch lấn chiếm này như sau:

"Lo ngại VNCH điên cuồng khiêu khích để chiếm Hoàng Sa, quân trên đảo báo cáo về Trung Ương và lập tức được trình lên thượng cấp. Các đồng chí Zhou Enlai và Phó Chủ Tịch nhà nước Ye Jianying đệ trình một kế hoạch phản công bằng quân sự và được chủ tịch Mao Zedong mau chóng chấp thuận. Kế hoạch này bao gồm việc tăng cường chiến hạm tuần tiễu và dùng biện pháp quân sự để giữ đảo. Đồng chí Đặng Tiểu Bình cùng giới lãnh đạo quân sự thảo kế hoạch đánh chiến hạm địch, tái chiếm các đảo bị VNCH xâm lấn, đồng thời kiểm soát hoàn toàn vùng Hoàng Sa."

Như vậy, chúng ta thấy rõ sách lược bành trướng tại Biển Đông đã được TC chuẩn bị kỹ càng, khởi đầu bằng việc gây hấn tiến chiếm Hoàng Sa. Đây là một quốc sách quan trọng đã được hoạch định từ lâu nên trận hải chiến tại Hoàng Sa đã được cố ý dự trù, tiên liệu, chuẩn bị và thiết kế chu đáo. Về phía VNCH, trong lúc phải đối đầu trong trận chiến một mất một còn với Việt Cộng trong nội địa, việc tham chiến tại Hoàng Sa chỉ là một sự tình cờ, cũng như TDH Lý Thường Kiệt HQ-16 ra Hoàng Sa với nhiệm vụ chính chở phái đoàn Công Binh thám sát thiết lập phi trường, tình cờ phát hiện ngư thuyền và quân TC trong vùng. Sau đó, VNCH mới hối hả phái các chiến hạm khác ra tăng cường. Đến đây tưởng cũng nên ghi nhận một điểm son về Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu lúc đó đã đích thân thăm viếng BTL/HQ/V1DH để duyệt xét tình hình và ra lệnh bằng thủ bút cho phép Phó Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại, TL/HQ/V1DH được toàn quyền hành động, kể cả việc xử dụng võ lực để bảo vệ Hoàng Sa. Phó Ðề Ðốc Thoại đôi lúc cũng cảm thấy đơn độc, đã thi hành đúng đắn chỉ thị của thượng cấp khi ra lệnh "Khai Hỏa". Trong lúc chiến trường quốc nội gay go sôi động, ngoài biển TC đe dọa lấn chiếm Hoàng Sa; hành động "quyết chiến" đối đầu với kẻ thù truyền kiếp để bảo vệ lãnh thổ của vị nguyên thủ VNCH phải được coi là quyết định lịch sử, có thể đem so sánh với thời "Hội Nghị Diên Hồng". Sau đó, TL/HQ/V1DH và các chiến sĩ HQ/VNCH nhất nhất tuân-hành quân lệnh do vị Tổng Tư Lệnh ban-hành, chiến đấu rất anh dũng tại Hoàng Sa theo đúng truyền thống chống ngoại xâm của tiền nhân Việt-tộc.





CÁC CHIẾN HẠM THAM CHIẾN



Khi các chiến hạm VNCH được phái tới Hoàng Sa, phía TC cũng tăng cường lực lượng hải quân của họ. Lúc đầu chỉ có 2 ngư thuyền võ trang 402 và 407, sau đó thêm nhiều chiến hạm nhập vùng.Về tổng số chiến hạm tham chiến, tài liệu của TC ghi rất rõ ràng. Họ cho biết như sau:

"Ngày 17 tháng 1, Quân Ủy Trung Ương ra lệnh Hạm Đội Nam Hải lập tức phái chiến hạm tuần tiễu tại Hoàng Sa, đồng thời ra lệnh Quân Khu Hải Nam gửi quân lính theo tàu ra giữ đảo. Theo lệnh Quân Ủy Trung Ương, quân khu Quảng Châu ra lệnh Hạm Đôi Nam Hải phái hai Trục Lôi Hạm 396 và 389 (ghi chú của tác giả: tạm gọi tắt là T-396 và T-389) thuộc Phân Đội Trục Lôi 10 căn cứ tại Quảng Châu và hai Hộ Tống Hạm loại Kronstad 271 và 274 (ghi chú của tác giả: tạm gọi tắt là K-271 và K-274) thuộc Phân Đội chống Tiềm Thủy Đĩnh (TTÐ) 73 căn cứ tại Yulin, lên đường ra Hoàng Sa vào các ngày 17 và 18 để tuần tiễu. Ngoài ra, Quân Khu Hải Nam còn phái 4 Đại Đội Bộ Binh để chiếm đóng các đảo Vĩnh Lạc, Cam Tuyền và Quang Hòa. Thêm vào đó, Căn Cứ Hải Quân Quảng Châu còn phái 2 chiến hạm K-281 và K-282 thuộc Phân Đội Chống TTĐ 74 tới Hoàng Sa sau đó làm lực thành phần tiếp ứng. Toàn thể lực lượng được đặt dưới quyền chỉ huy của Tư Lệnh Phó Hạm Đội Nam hải tên Wie Ming Sen lúc đó có mặt tại can Cứ Hải Quân Yulin nằm vế phía Nam đảo Hải Nam. Bộ Tư Lệnh Hành Quân được đặt trên soái hạm K-271 thuộc Phân Đội 73. Về không yểm, quân khu Quảng Châu ra lệnh Phi Đoàn 22 thuộc Hạm Đội Nam Hải cử 2 phi cơ túc trực bao vùng, đồng thời yêu cầu Không Quân thuộc Quảng Châu sẵn sàng yểm trợ. Nếu nhìn vào lực lượng Hải, Không và Lục quân được phái ra Hoàng Sa, mọi người đều thấy chúng ta chỉ đưa ra một lực lượng quân sự rất hạn chế với mục đích bảo vệ Hoàng Sa chứ không phải tiêu diệt hạm đội địch."

Khi phân đội K-271 và K-274 trên chở một Trung Đội Bộ Binh tới vùng Hoàng Sa cũng là lúc hai KTH Trần Khánh Dư và TDH Lý Thường Kiệt của VNCH đang săn đuổi và đe dọa các ngư thuyền 402 (Nam Ngư 1) và 407 (Nam Ngư 2) của TC. Các chiến hạm TC lập tức phản ứng bằng cách gửi tín hiệu yêu cầu chiến hạm VNCH rời vùng. Tối 17 tháng 1, TDH Trần Bình Trọng (HQ-5) và HTH Nhựt Tảo (HQ-10) rời quân cảng Đà Nẵng và tới Hoàng Sa vào buổi chiều ngày 18 tháng 1. Phía TC dùng chiến thuật "khiêu khích", cho các ngư thuyền bám sát chiến hạm VNCH để cản đường. Về những vận chuyển cắt đường và những hành động khiêu khích trên biển, tài liệu TC tường thuật như sau:

"Sáng ngày 18 tháng 1, sau khi tuần tiễu vùng Hoàng Sa, các chiến hạm VNCH một lần nữa lại có những hành động thù nghịch, tiến gần ngư thuyền 407 và dùng loa phóng thanh đuổi ngư thuyền này ra khỏi vùng. Tuy phải đối diện với tàu lớn và đại pháo, thuyền trưởng ngư thuyền 422 vẫn không sợ hãi trả lời: “Đây là lãnh hải Trung Quốc, các anh phải rời xa ngay”. Phía VNCH có một sĩ quan đe dọa: “Nếu các anh không lập tức rời vùng sẽ bị đánh chìm”. Khi thấy ngư thuyền 407 vẫn không bỏ đi, chiến hạm Trần Khánh Dư trở nên giận dữ, dùng hết tốc lực đụng vào khiến phòng lái ngư thuyền 407 bị thủng một lỗ lớn. Lúc này toán chiến hạm K-271 cũng nhập vùng, lại gửi tín hiệu yêu cầu các chiến hạm VNCH rời khỏi vùng biển Hoàng Sa. Tới đêm 18 tháng 1, tình hình rất căng thẳng, đôi bên canh chừng lẫn nhau nhưng không có đụng độ."

Phía TC đã tả lại khá rõ ràng biến cố KTH Trần Khánh Dư cố ý đụng vào ngư thuyền 407 khiến đài chỉ-huy bị phá-hủy, phòng lái bị thủng một lỗ lớn, nhưng chi tiết "dùng hết tốc lực" có vẻ hơi quá đáng. Theo HQ Trung Tá Vũ Hữu San, Hạm Trưởng KTH Trần Khánh Dư, cho biết lúc đó , tình hình rất căng thẳng, các ngư thuyền TC cố ý vận chuyển chận đường các chiến hạm VNCH, ngăn cản không cho lại gần hải-đảo để bảo vệ quân TC trên đó. Thoạt đầu HQ.4 đã dùng mọi biện pháp "hòa bình" đúng theo luật đi biển yêu cầu họ rời khỏi lãnh hải VNCH nhưng các ngư thuyền này vẫn không bỏ đi.

Muốn tìm hiểu thêm về quyết định cố ý “đụng tàu” có tính toán này, chúng ta cần biết rõ nhiệm vụ của Hạm-Trưởng HQ.4 lúc bấy giờ. Theo đúng lệnh Hành-Quân, cho tới ngày 18 tháng 1, Hạm Trưởng HQ-4 vẫn còn kiêm nhiệm chức vụ Chỉ-Huy-Trưởng Hành Quân bảo-vệ quần-đảo Hoàng-Sa. Để chu toàn trọng trách, chiến hạm VNCH phải đổ quân để lấy lại các đảo đã bị quân TC chiếm đóng bất hợp pháp. Vì tàu TC đang tuần tiễu quanh các đảo có thể liều lĩnh đụng chìm hay bắn vào các xuồng đổ bộ nên trước hết phải tìm cách cô lập hóa lực lượng yểm trợ này để bảo đảm an toàn cho toán đổ bộ. Thượng cấp lại đã ra lệnh “chiếm lại các đảo bằng biện pháp hòa bình” trước khi xử dụng vũ lực. Do đó Hạm Trưởng HQ-4 chỉ có thể biểu lộ quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ bằng cách ủi vào ngư thuyền TC như một hành động cảnh cáo có tính toán buộc chúng phải rời vùng, trong lúc hải pháo sẵn sàng yểm trợ cho toán đổ quân nếu TC nổ súng trước.

Vì vậy, Hạm Trưởng San mới ra lệnh dùng mũi tàu "ủi nhẹ" vào ngư thuyền 407 thấp hơn để cảnh cáo và cũng tượng trưng việc "đẩy" ngư thuyền TC ra khỏi hải phận VNCH. Nếu bị KTH Trần Khánh Dư cao lớn "dùng hết tốc lực" đụng vào, chắc ngư thuyền 407 đã về với hà bá, đâu còn cơ hội để kể lại chuyện này. Theo lời các thủy thủ trên các chiến hạm VN, các thủy thủ trên tàu TC đều có những cử chỉ khiêu khích thô tục, chửi bới khiến nhân viên VN rất tức giận, nhưng vì tuân lệnh "chạm trán hòa bình" nên buộc phải tự chế. Việc KTH Trần Khánh Dư đụng vào ngư thuyền 407 đã khiến các thủy thủ VN "lên tinh thần", hăng hái như đã trả được thù.

Về biến cố "đụng tàu" này, tác giả Ðào Dân hiện diện trên TDH Lý Thường Kiệt được chứng kiến tận mắt, thuật lại như sau:
"Bốn chiếc tàu, 2 lớn ở ngoài, 2 nhỏ ở giữa vẫn thả trôi bình yên để mặc cho con người đấu khẩu. Có lẽ không còn kiên nhẫn được nữa, HQ 4 nổ máy đâm thẳng ngang hông tàu địch, đẩy nó ra khơi. vì vận tốc chậm, có lẽ khoảng 2 máy tiến 1, nên không có thiệt hại nào cho bên địch, nếu có, có lẽ bát đũa nồi nêu cơm nước bị đổ bể tùm lum trong phòng ăn và nhà bếp. Trước thái độ quyết liệt của HQ 4, tàu Trung Quốc đành nhượng bộ, mở máy, từ từ tăng tốc độ chạy về phía Nam của 2 đảo Duy Mộng và Quang Hòa, để lại chiến trường một vùng nước bọt trắng xóa. Chúng tôi toàn thắng mà không tốn một viên đạn (chỉ tốn một cái húc của Trung Tá Vũ Hữu San). Ðến đây người viết cần phải ngừng lại một chút vừa để hoan nghênh Hạm-Trưởng San …"

Riêng đối với Hạm Trưởng San, chuyện đụng tàu trên biển này chắc cũng đã gây ra không ít suy-tư, vì theo công pháp quốc tế, chiến hạm hay thương thuyền của một quốc gia được coi như lãnh thổ của quốc gia đó. Như trước đây, Hoa Kỳ đã buộc Nhật Bản ký văn bản đầu hàng vô điều kiện chấm dứt thế chiến II tại Thái Bình Dương trên Thiết Giáp Hạm Missouri bỏ neo trong vịnh Tokyo, một hành động tượng trưng coi như Nhật Bản đã phải ký hòa ước trên đất Hoa Kỳ. Làm Hạm Trưởng, việc để chiến hạm mắc cạn hay đụng vào tàu khác là điều tối kỵ thường đưa tới việc mất chức. Hạm Trưởng San đã cố ý đụng tàu TC, chẳng khác nào tự ý "xâm lăng" Trung Quốc có thể đưa tới những hậu quả nghiêm trọng. Trong trường-hợp có đối-thoại hay dàn-xếp thương-thuyết Việt-Hoa, Ông rất có thể trở thành “vật hy-sinh” và bị cả hai quốc-gia kết tội là kẻ gây nên chiến-tranh.

Thiết tưởng đây là một hành động can đảm tuy tự chế, chẳng khác danh tướng Trần Quốc Toản đời Trần đã vì tức giận giặc Tàu xâm lăng đã bóp nát quả cam trong tay lúc nào không biết!

Một chi tiết khác khá quan trọng là TC cũng gửi 2 tiềm thủy đĩnh tham dự chiến dịch Hoàng Sa, nhưng sau khi trận chiến đã kết thúc. Tác giả Lu Qi Minh trong bài viết nhan đề "Tiềm Thủy Ðĩnh TC Ðầu Tiên Tham Dư Chiến Dịch" cho biết như sau:
"Vì lo ngại Hoa Kỳ và VNCH không chịu rút lui dù đã bị thất bại, nên Hạm Ðội TC vẫn phải gửi chiến hạm tăng cường lực lượng tại Hoàng Sa. Lúc đó trời bão, biển động mạnh nên các chiến hạm không rời bến được, do đó hai tiềm thủy đĩnh được lệnh công tác tại Hoàng Sa. Ðây là lần đầu tiên tiềm thủy đĩnh dược dùng vào công tác chiến đấu nên phải có sự chấp thuận đặc biệt của chủ tịch Mao Trạch Ðông. Hai tiềm thủy đĩnh dùng trong công tác mang số hiệu 282 và 289."

Tóm lại về lực lượng tham chiến, phía TC có 2 ngư thuyền võ trang mang số 402 và 407, hai TLH mang số 389 và 396, hai Kronstadt mang số 271 và 274 và hai Kronstadt 281 và 281 tăng viện. Trong số này, chỉ có 4 chiến hạm T-389, T-396, K-271 và K-274 trực tiếp tham chiến. Còn K-281 và K-282 tới Hoàng Sa vào hồi 11 giờ 49 ngày 19 tháng 1, lúc đó trận hải chiến đã kết thúc (vào hồi 11 giờ). Chính hai chiến hạm mới đến này đã bắn chìm HTH Nhựt Tảo. Hai tiềm thủy đĩnh mang số 282 và 289 cũng tới Hoàng Sa sau đó để tăng cường tuần tiễu và đề phòng lực lượng VNCH trở lại tái chiếm quần đảo.





TRẬN HẢI CHIẾN



Tài liệu TC nói về trận hải chiến được tóm lược như sau:

"Rạng sáng ngày 19 tháng 1, các chiến hạm VNCH chia thành hai phân đội. TDH Lý Thường Kiệt và HTH Nhựt Tảo hoạt động trong vùng lòng chảo, từ phía Bắc gần đảo Hoàng Sa tiến về hướng Nam gần đảo Quang Hòa. Trong khi đó, KTH Trần Khánh Dư và TDH Trần Bình Trọng bọc từ phía ngoài biển cũng tiến về đảo Quang Hòa từ hướng Tây Nam. Nếu nhìn vào tầm cỡ và trọng tấn, phía VNCH gồm 3 chiến hạm lớn, trọng tấn khoảng 1,770 tấn mỗi chiếc và một chiến hạm nhỏ trọng tấn khoảng 650 tấn, như vậy tổng cộng trọng tấn phía VNCH khoảng 6,000 tấn, trong khi phía TC có hai chiến hạm loại Kronstad trọng tấn 570 tấn và hai Trục Lôi Hạm (TLH) loại T-43 trọng tấn 300 tấn, tổng cộng khoảng 1760 tấn. Về vũ khí, phía TC cỡ súng lớn nhất là 85 ly đôi trong khi VNCH có súng cỡ 127 ly. Như vậy về hỏa lực, phía VNCH cũng trội trội hơn. Các chiến hạm VNCH với hải pháo lớn chiếm vị trí bên ngoài lợi thế hơn, trong khi các chiến hạm TC ở phía trong gần các đảo.

Trước ý đồ gây hấn của VNCH, theo chỉ thị của Quân Ủy Trung Ương, quân khu Quảng Châu đã đặt các đơn vị trực thuộc trong tình trạng báo động khẩn cấp, đồng thời ra lệnh cho các chiến hạm tại Hoàng Sa sẵn sáng đối phó nếu bị tấn công. Các chiến hạm TC được lện phối trí tại vùng đảo Quang Hòa để bám sát các chiến hạm VNCH. Trước các họng đại pháo của chiến hạm VNCH, các chiến hạm TC tuy nhỏ hơn nhưng không hề nao núng.

Hai TLH T-396 và T-389 có nhiệm vụ bám sát TDH Lý Thường Kiệt. Mặc dù nhỏ hơn với trọng tấn chỉ bằng một phần tư, T-396 vẫn không giảm tốc độ khi cản đường. TDH Lý Thường Kiệt ỷ vào súng lớn và vỏ tàu dầy hơn, chẳng những không đổi hướng mà còn dùng mũi đụng vào T-389 khiến sườn tàu và pháo tháp bị hư hại, sau đó còn cắt ngang đội hình TC. Các chiến hạm VNCH còn tiến về phía đảo Quang Hòa thả xuống 4 xuồng cao su trên chở khoảng 40 quân VNCH để đổ bộ. Tuy lần đầu tiên đụng độ, nhưng dân quân TC vẫn nổ súng khiến VNCH bị chết 1, bị thương 3 khiến toán đổ bộ VNCH phải rút lui. Khi thấy cuộc đổ bộ bị thất bại, phía VNCH đổi chiến thuật, lợi dụng ưu thế về hỏa lực và vị trí thuận lợi để tấn công các chiến hạm TC.

Trước hỏa lực hùng hậu của phía VNCH, các chiến hạm TC lần lượt bị trúng đạn. Phía TC lập tức phản công. Các HTH K-271 và K-274 tấn công các KTH Trần Khánh Dư và TDH Trần Bình Trong của VNCH, trong khi các TLH T-396 và T-389 đối đầu TDH Lý Thường Kiệt và HTH Nhựt Tảo. Các chiến hạm VNCH khai triển đội hình cố giữ khoảng các lớn hơn hầu tận dụng hải pháo tầm xa, nhưng các chiến hạm TC có vận tốc cao hơn nên khoảng cách đôi bên mỗi lúc càng giảm, có lúc gần như sát vào nhau. Vì vậy, các chiến hạm TC tuy cỡ súng nhỏ, nhưng có nhịp bắn cao hơn nên chiếm được lợi thế. Sau mười ba phút giao tranh, hàng ngũ chiến hạm VNCH đâm ra rối loạn.

KTH Trần Khánh Dư là Soái Hạm của Hải Đội VNCH nên bị hai HTH K-271 và K-274 dồn nỗ lực vây đánh. Mặc dầu KTH Trần Khánh Dư đã tận dụng hỏa lực dữ dội để mong làm chủ chiến trường, nhưng vẫn bị yếu thế vì hỏa lực TC tập trung vào các giàn hải pháo chính và bị trúng đạn hư hại nhiều nơi khác, khói đen tỏa ra nhiều nơi, vì vậy phải rời vòng chiến. K- 274 không bỏ lỡ cơ hội, theo sát KHT Trần Khánh Dư. Thấy vậy TDH Trần Bình Trọng vội chận đánh K-274 ngay bên ngang hông để cứu nguy cho Soái Hạm. Bị hỏa lực của hai chiến hạm VNCH tấn công cả hai phía trước và sau, K-274 bị trúng đạn nhiều nơi, tay lái bị bất khiển dụng phải dùng hệ thống lái tay, nhưng vẫn chạy hết tốc lực, cuối cùng chiếm lại được thế thượng phong. Tuy được lợi thế trong lúc cận chiến, nhưng cũng dễ bị trúng đạn đại pháo của các chiến hạm VNCH. K-274 bị một viên đạn bắn trúng đài chỉ huy khiến nhiều người chết và bị thương nên hệ thống truyền tin bị rối loạn nên phải dùng thủ lệnh. Tuy vậy, chiến hạm vẫn phản công khiến KTH Trần Khánh Dư bị trúng đạn tại nhiều chỗ, hiệu kỳ bị bằn đứt bay xuống biển.

Xa hơn về phía Bắc, các TLH T-396 và T-389 nghênh cản TDH Lý Thường Kiệt và HTH Nhựt Tảo. Lúc đầu, chiến hạm TC tập trung hỏa lực vào mục tiêu lớn hơn là TDH Lý Thường Kiệt, nhưng bị HTH Nhựt Tảo chận bắn dữ dội. Các chiến hạm TC chuyển xạ nhắm vào HTH Nhựt Tảo khiến kho đạn phát nổ, hầm máy bị cháy không còn vận chuyển được nữa. TDH Lý Thường Kiệt cũng bị trúng đạn nên rời vòng chiến. Thấy vậy, các chiến hạm VNCH Trần Khánh Dư và Trần Bình Trọng cũng hối hả rời vùng."

Phần tường thuật của TC về cuộc hải chiến, tuy có đôi chút trung thực, nhưng nặng hơn về mặt tuyên truyền. KTH Trần Khánh Dư đã không rời vùng dù bị hai chiến hạm TC vây đánh gây thiệt hại, có tới 912 vết đạn trên vỏ tàu. KTH Trần Khánh Dư là loại chiến-hạm tấn-công, kiến-trúc khoẻ nhất trong hải-đội với 4 phòng hầm máy chánh và nhiều phòng kín nước khác, sức chịu-đựng rất cao. Khi tàu Trung-Cộng bắt đầu rút về hướng Tây, rơi vào đúng ngay tầm bắn hữu-hiệu của hải-pháo 76.2 ly, các chiến hạm TC, đặc biệt K-274 bị trúng thêm mấy trái đạn lớn nữa, đến độ tê liệt.





CHIẾN LƯỢC CHIẾN THUẬT





Ðể đối đầu với hai phân đội chiến hạm VNCH, phía TC cũng chia các chiến hạm thành hai phân đội. Các HTH K-271 và K-274 phối trí tại vùng Tây Nam đảo Quang Hòa để đối đầu với các KTH Trần Khánh Dư và TDH Trần Bình Trọng, trong khi các TLH T-389 và T-386 chiếm vị trí xa hơn về phía Bắc để ngăn chặn các TDH Lý Thường Kiệt và HTH Nhựt Tảo. Nhìn chung, các chiến hạm VNCH chiếm vị trí hình cánh cung bên ngoài đảo Quang Hòa, trong khi các chiến hạm TC cũng dàn hình cánh cung đối đầu, nhưng nằm bên trong, gần đảo hơn. Các chiến hạm TC tuy nhỏ, nhưng có vận tốc cao và nhịp bắn nhanh hơn nên đã xử dụng chiến thuật "cận chiến". Tài liệu TC mô tả như sau:

"Chiếm được lợi thế vì phối trí ở vòng ngoài và lợi dụng hải pháo có thể bắn xa hơn[10], các chiến hạm VNCH khai triển đội hình, gia tăng khoảng cách. Các chiến hạm TC nhỏ và hỏa lực yếu hơn lại ở vào vị thế bên trong bất lợi nên phải thu hẹp chiến trường bằng cách mở hết tốc lực tiến về phía chiến hạm địch nhiều khi như cập vào nhau nên cỡ súng tuy nhỏ nhưng bắn nhanh nên các loạt đạn đều trúng mục tiêu."

Trong lúc cận chiến, các chiến hạm TC cũng "Tuân hành chiến thuật và lời dạy của Mao Chủ Tịch “Dồn sức mạnh để tiêu diệt bộ phận đầu não địch”, các chiến hạm 271 và 274 tập trung hỏa lực vào KTH Trần Khánh Dư là soái hạm địch, trong lúc các TLH 396 và 389 hướng mọi họng súng vào TDH Lý Thường Kiệt. Do đó, hai chiến hạm VNCH bị thiệt hại nặng nề."

Ðến đây, chúng ta thấy rõ cấp chỉ huy TC đã sai lầm khi xác quyết "KTH Trần Khánh Dư là soái hạm địch" nên đã tập trung hỏa lực quyết tiêu diệt chiến hạm này. Thực tế, chúng ta đều biết soái hạm của hải đội VNCH là TDH Trần Bình Trọng. Vì sự nhận định không chính xác nói trên nên lúc khởi đầu trận chiến, các chiến hạm TC đã bám sát "soái hạm" Trần Khánh Dư và "tập trung hỏa tiêu diệt các giàn hải pháo chính và thượng tầng kiến trúc khiến hệ thống truyền tin bị hư hại ."

Vì bị hai chiến hạm TC dồn nỗ lực chặn đánh nên KTH Trần Khánh Dư bị trúng đạn khá nặng bên tả hạm. Theo báo cáo chính thức của BTL/Hành Quân Biển, tổng cộng KTH Trần Khánh Dư đếm được 37 lỗ đạn đường kính 4 tấc hay lớn hơn và 44 lỗ đạn khác nhỏ hơn 4 tấc. Giàn radar phòng-không bị suy-giảm năng-lực phát-thâu và radar hải hành tạm thời bất khiển dụng trong vòng hai giờ sau đó. Ðổi lại, soái hạm K-271 của TC cũng bị trúng đạn tại đài chỉ huy gây thiệt hại nặng nề về nhân mạng. Theo tài liệu chưa được phối kiểm của Trần Ðại Sỹ, Tư Lệnh mặt trận và toàn bộ tham mưu của TC bị tử thương. K-274 còn lại coi như không còn khả năng tác chiến.





TRƯỜNG HỢP HTH NHỰT TẢO (HQ-10)



Tài liệu TC cho biết:

"Xa hơn về hướng Bắc, thừa lúc các TLH T-396 và T-389 dồn nỗ lực tấn công TDH Lý Thường Kiệt, HTH Nhựt Tảo tương đối rảnh rang liền bắn dữ dội vào hai chiến hạm TC. Bị tấn công ác liệt, hai chiến hạm TC chuyển xạ, tập trung hỏa lực nhắm vào HTH Nhựt Tảo khiến hầm đạn bị phát nổ. T-389 liền bám sát và tác xạ dữ dội vào chiến hạm đã bị thương này, không để chạy thoát. Tưởng cũng nên nói T-389 vừa được sửa chữa xong tại thủy xưởng ngày hôm trước thì đêm sau đã nhận được ra Hoàng Sa nên chưa đủ thì giờ để thử máy đường trường cũng như bắn thử hải pháo. Vì vậy, trong lúc hải chiến ác liệt, tuy HTH Nhựt Tảo của VNCH bị trọng thương, nhưng T-389 cũng bị chiến hạm VNCH bắn hư hại nặng. Đài chỉ hủy hoàn toàn bị tiêu hủy, thủy thủ đoàn nhiều người chết và bị thương. Tuy nhiên những nhân viên còn lại vẫn không sợ chết, kiên trì giữ vững vị trí chiến đấu. Vì hầm chứa đạn bị bắn trúng thủng một lỗ lớn, một thủy thủ tuy đã bị thương nặng ở bụng và hai đầu gối nhưng vẫn cởi quần áo nhét vào lỗ thủng và tiếp đạn cho tới lúc chết tại chỗ. Hầm máy cũng bị bắn trúng nên bị cháy dữ dội, khiến tàu vô nước bị nghiêng, không còn dưỡng khí khiến cơ khí phó và 5 cơ khí viên tử trận tại chỗ. T-389 và HTH Nhựt Tảo đều bị thương nặng, không tự điều khiển được nên trôi lại gần, có lúc đụng cả vào nhau. Dân quân trên T-389 có lúc đã dùng đại liên và lựu đạn để tấn công HTH Nhựt Tảo vì khoảng cách đôi bên quá gần.

Trong lúc đó, TDH Lý Thường Kiệt ở phía bên ngoài tác xạ dữ dội vào T-389. Tuy bị thương nặng, hầm máy bị cháy có thể phát nổ bất cứ lúc nào, TLH 389 vẫn chống trả dữ dội. Vì sợ bị bắn trúng, TDH Lý Thường Kiệt rời vùng hải chiến, vận chuyển ra hướng ngoài biển. Thấy TDH Lý Thường Kiệt bỏ đi, các chiến hạm VNCH Trần Khánh Dư và Trần Bình Trọng cũng rời vùng. Riêng HTH Nhựt Tảo vì bị hư hại nặng chỉ còn trôi trên mặt biển nên bị bỏ lại không còn đủ sức tự vệ. Lúc đó, hai chiến hạm TC tăng viện là HTH 281 và 282 thuộc phân đội chống tàu ngầm 74 do phân đội trưởng Liu Xi Zhong chỉ huy cũng vừa tới vùng vào hồi 11 giờ 49 liền mở cuộc tấn công. HTH 281 tiến gần HTH Nhựt Tảo, tất cả mười họng súng đều khai hỏa vào mục tiêu rõ ràng không còn tự vệ được. Đến 2 giời 52 phút chiều ngày 19 tháng 1, HTH Nhựt Tảo bị chìm tại vị trí chừng hai hải lý rưỡi về phía nam của bãi san hô Antelope."

HTH Nhựt Tảo lên đường ra Hoàng Sa cùng với TDH Trần Bình Trọng vào tối 17 tháng 1. Theo lời kể lại của Hải Ðội Trưởng Hà Văn Ngạc trong bài "Trận Hải Chiến Lịch Sử Hoàng Sa "HTH HQ-10 Nhựt Tảo được chỉ định xung vào Hải Ðoàn Ðặc Nhiệm, với lý do chính là chiếc HTH này đang tuần dương ngay khu vực cửa khẩu Ðà Nẵng nên giảm bớt thời gian di chuyển, chiến hạm chỉ có một máy chánh khiển dụng mà thôi." Như vậy, HTH Nhựt Tảo không những là chiến hạm nhỏ, có hỏa lực yếu nhất trong Hải Ðội Ðặc Nhiệm mà tình trạng kỹ thuật cũng kém khả quan, chỉ còn một máy chánh. Trong phúc trình "Diễn Tiến Hành Quân Hoàng Sa" ngày 21 tháng 2 năm 1974 của TDH Trần Bình Trọng cũng ghi rõ "Ngày 18-01-1974 lúc 0315H (chi chú của người viết: 3 giờ 12 phút sáng), chiến hạm đế điểm hẹn với HQ.10 tại vị trí 083 độ đèn Tiên Sa 090 (ghi chú của người viết: hướng đông của hải đăng Tiên Sa, cách 9 hải lý). Hồi 0327H vì tình trạng kỹ thuật của HQ.10 kém và để đúng giờ hẹn tại Hoàng Sa theo như đã dự trù, chiến hạm đươc lệnh của Sĩ Quan Chỉ Huy Chiến Thuật (Ðại Tá Hà Văn Ngạc, Chỉ Huy Trưởng Hải Ðội 3) cho tăng máy, tách khỏi đội hình với HQ.10, trưc chỉ đảo Cam Tuyền." Trong một trận hải chiến, ngoài hỏa lực hải pháo, việc vận chuyển mau chóng vào vị trí thích hợp là yếu tố vô cùng quan trọng. Tình trạng kỹ thuật kém "chỉ còn một máy" của HTH Nhựt Tảo gây khó khăn trong việc vận chuyển có lẽ đã là nguyên nhân chính khiến chiến hạm này bị đánh chìm. Chúng ta tự hỏi nếu HTH Nhựt Tảo còn đủ hai máy chánh, dù bị bắn thiệt hại còn một máy vẫn có thể tự vận chuyển được, biết đâu có thể tới vùng an toàn, vì lúc đó các chiến hạm TC đều đã bị hư hại nặng, không còn khả năng truy kích.

Tuy là chiến hạm yếu nhất, nhưng HTH Nhựt Tảo đã chiến đấu hăng hái và dũng cảm nhất. Khi thấy hai TLH T-389 và T-396 dồn nỗ lực tấn công TDH Lý Thường Kiệt, HTH Nhựt Tảo lập tức can thiệp, dùng hải pháo tác xạ chính xác chiến hạm TC khiến T-389 bị trúng đạn vào đài chỉ huy, Hạm Trưởng tử thương, phòng máy bị cháy. T-389 cũng bị hư hại nặng, trôi nổi trên mặt biển tương tự như HTH Nhựt Tảo, có lúc hai đối thủ đụng vào nhau như Trung Úy Nguyễn Ðông Mai thuộc HTH Nhựt Tảo diễn tả trong bài viết "Lần Ðào Thoát Tại Hoàng Sa: "Rồi chừng 15 phút sau, một tiếng va chạm mạnh khiến chúng tôi té nhào trên sàn tàu. Tôi chợt nghĩ đến chuyện tàu lên cạn vì vì vùng này có nhiều san hô. Sau này khi đào thoát tôi mới biết HQ.10 đâm vào tả hạm chiếc 396".
Tài liệu TC cũng xác nhận thêm "Nếu T-389 không dạt vào một bãi san hô, chắc chắn cũng sẽ bị chìm". Như vậy HTH Nhựt Tảo tuy bị chìm, nhưng đối thủ cũng bị thiệt hại tương tự, coi như một đổi một.

Trận hải chiến khởi đầu lúc 10 giờ 23 phút, khoảng nửa giờ sau đó các chiến hạm VNCH rời vùng, chỉ còn lại HTH Nhựt Tảo bị hư hại nặng trôi nổi trên mặt biển, nhân viên đã xuống bè đào thoát, không còn ai trên tàu. Về những giây phút cuối của HTH Nhựt Tảo, tài liệu TC ghi rõ: "Tới 11 giờ 49 phút, hai HTH K-281 và K-282 do Phân Ðoàn Trưởng Liu Xi Zhong chỉ huy từ căn cứ hải quân Shantou tăng viện đến vùng Hoàng Sa. K-281 tập trung hỏa lực bắn vào xác HTH Nhựt Tảo. Mãi đến 14 giờ 52 phút ngày 19 tháng 1, HTH Nhựt Tảo mới bị chìm tại vị tri Nam bãi san hô Antelope, khoảng cách chừng 2.5 hải lý."

Sau này một số bài viết cho rằng HTH Nhựt Tảo bị trúng hỏa tiễn TC vào đài chỉ huy khiến Hạm Trưởng hy sinh. Tuy nhiên, các chiến hạm TC tham chiến cũng không được trang bị hỏa tiễn hải - hải và tài liệu TC cũng nói rõ không có Phi Tiễn Ðĩnh (PTÐ) Komar tại Hoàng Sa. Dĩ nhiên, chúng ta không hoàn toàn tin tưởng vào lời nói của họ, nhưng có thể suy đoán tìm câu trả lời hợp lý. Trước hết, PTÐ Komar trang bị hỏa tiễn hải - hải Styx là loại Ai Cập đã dùng để bắn chìm Khu Trục Hạm Eilat của Do Thái vào tháng 10 năm 1967 gần cảng Port Said. Nếu hỏa tiễn Styx có thể đánh chìm một chiến hạm lớn nhất và cũng là soái hạm của HQ Do Thái thì đối với HTH Nhựt Tảo là chiến hạm nhỏ hơn, bị trúng hỏa tiễn Styx chắc không trôi nổi trên mặt biển, mãi mấy tiếng đồng hồ sau mới bị chiến hạm tăng viện của TC bắn chìm. Ngoài ra, nếu có hỏa tiễn, theo đúng sách lược "đánh vào chỗ mạnh nhất của Mao Trạch Ðông", chắc chắn TC sẽ nhằm vào chiến hạm VNCH lớn và quan trọng, như "soái hạm" Trần Khánh Dư hoặc các TDH, hơn là HTH Nhựt Tảo nhỏ. Hơn nữa, mỗi Phi Tiễn Ðĩnh Komar được trang bị 2 hỏa tiễn Styx, nếu tham chiến có lẽ sẽ bắn cả 2 hỏa tiễn vào các chiến hạm VNCH, gây thiệt hại nhiều hơn, thay vì chỉ bắn HTH Nhựt Tảo. Về mặt chiến thuật, hỏa tiễn cũng như pháo binh, chỉ hiệu quả khi mục tiêu được xác định rõ ràng, chính xác. Trong trận hải chiến Hoàng Sa, chiến hạm đôi bên đều trong thế "cận chiến" trộn lẫn vào nhau, việc xử dụng hỏa tiễn có thể gây thiệt hại cho chính lực lượng mình. Vì những lý do trên, cộng thêm lời xác nhận về phía TC, chúng tôi nghĩ rằng TC đã không có hỏa tiễn hải - hải trong trận hải chiến Hoàng Sa. Rất có thể, bộ binh theo tàu để đổ bộ xử dụng một số hỏa tiễn “cầm tay” mang theo hoặc bất cứ vũ khí nào khác khi khoảng cách đôi bên quá gần.





THIỆT HẠI



Về phần thiệt hại, tài liệu TC cho biết: "Tuy nhiên, chiến thắng nào cũng phải trả giá. Về phía TC, tổng cộng có 18 người tử trận trong số này 1 Hạm Trưởng và 67 người khác bị thương. T-389 bị hư hại nặng, nếu không kịp ủi vào bãi san hô chắc chắn sẽ bị chìm. Ba chiến hạm khác đều bị trúng đạn, thiệt hại trung bình".

Theo tài liệu của Yên Tử Cư Sĩ Trần Ðại Sĩ (chưa thấy Trung-Cộng phản-đối) cho biết cả 4 Hạm Trưởng các chiến hạm TC gồm 3 Ðại Tá và 1 Trung Tá đều bị tử thương. Ngoài ra, BTL mặt trận gồm 1 Ðô Ðốc, 4 Ðại Tá, 6 Trung Tá, 2 Thiếu Tá và 7 sĩ quan cấp úy cũng bị tử thương. Chúng tôi rất dè dặt khi loan tin này, vì tác giả Trần Ðại Sĩ không cung cấp rõ ràng xuất sứ của nguồn tin trên. Hơn nữa, các chiến hạm TC đều thuộc loại nhỏ, thủy thủ đoàn không quá trăm người, nên Hạm Trưởng mang cấp bậc Ðại Tá là điều hãn hữu.

Nếu còn một số nghi vấn về thiệt hại nhân mạng, chúng ta có nhiều bằng cớ khá xác đáng về mặt các chiến hạm TC. Trận hải chiến kết thúc vào khoảng 11 giờ sáng ngày 19 tháng 1 năm 1974 sau chừng 30 phút giao tranh khi ba chiến hạm VNCH rời vùng, chỉ còn lại 4 chiến hạm TC và HTH Nhựt Tảo bị hư hại không tự vận chuyển được, các nhân viên đã xuống bè đào thoát. Nếu chưa bị chìm hoặc lên cạn hết, chắc chắn chiến hạm TC sẽ lại gần HTH Nhựt Tảo, bắt sống những người trên bè đào thoát và đánh chìm đối thủ. Nhưng thực tế cho thấy không một chiến hạm TC nào ngăn chận được các bè đào thoát và phải chờ hơn 3 tiếng đồng hồ sau, lực lượng tăng viện vừa tới gồm các K-281 va K-282 mới bắn chìm HTH Nhựt Tảo. Ðiều này cho thấy cả 4 chiến hạm TC trực tiếp tham chiến hoặc đã bị chìm, hoặc ủi bãi san hô hay hư hại nặng, không còn vận chuyển được nữa.

Qua lời tường thuật của TC về trường hợp các chiến hạm của họ bị trúng đạn hư hại ra sao, gặp những khó khăn nào, cộng với bằng chứng chỉ còn 2 chiến hạm tăng viện hoạt động sau trận hải chiến, chúng ta có thể khá chắc chắn tìm ra sự thật. Ðó là cả 4 chiến hạm TC trực tiếp tham chiến đều bị bắn hư hại nặng, nếu không chìm hay lên cạn cũng sẽ bị phế thải.





KẾT LUẬN



Trận hải chiến tại Quần đảo Hoàng Sa vào ngày 19 tháng 1 năm 1974 đã trở thành lịch sử. Việc thành bại, hơn thua không còn được đặt nặng so với nhu cầu tìm hiểu sự thật và vinh danh các chiến sĩ HQ/VNCH tham dự trận đánh bảo vệ quê cha đất tổ, đã chết hay còn sống. Dù phải đối đầu với kẻ thù mạnh hơn nhiều lần, nhưng các chiến sĩ HQ/VNCH đã tận dụng mọi khả năng, phương tiện hiện có và nhất là tinh thần chiến đấu, truyền thống hào hùng ngang nhiên bắn vào tàu địch, khiến đối phương cũng phải kiêng sợ và thán phục. Các yếu tố "Thời, Thế và Cơ" cần thiết cho chiến thắng đều không nằm trong tay Hải Ðội VNCH. Giả sử chúng ta có đánh chìm hết các chiến hạm TC tại Hoàng Sa, thu được thành quả tuyệt đối về mặt chiến thuật, nhưng cũng sẽ phải rời bỏ vùng hải đảo thân yêu này để bảo toàn lực lượng, vì dù có vận dụng hết khả năng cũng khó bề đương cự với Hải Quân TC.

MIG pilot
12-18-2007, 12:42 AM
mới mò được trang này ... :105:

http://www.hoangsa.org/

http://ubhoangsa.org/doc_public/TL_TCCTTC1974_1.pdf
http://ubhoangsa.org/doc_public/TL_TCCTCT1974_2.pdf

em nào mà tình tứ thế nhỉ :105: :71: :8:

compaq
12-18-2007, 01:24 AM
em chỉ mới ngâm kíu về TS-HS sau cái ngày 9/12, nên kiến thức kô được nhiều, nhưng về chi tiết này
Giả sử VNCH giữ được đám tàu bè nói trên thì năm 75 QGP có muốn chiếm TS cũng không phải là ngon ăn đâu.
em đã nghe được ý kiến của trên 3 người (đều sống và làm việc tại HN và tìm hiểu rất kĩ về TS-HS) là quân BV đã bật đèn xanh để TC đánh chiếm HS. Theo em lí do có thể là để thử lửa vnch trước khi tiến tới giải phóng miền Nam. Có thể chính phủ lâm thời đã có những hành động để buộc TC giao lại HS, nhưng đã quá muộn rồi.

nhutri
12-18-2007, 04:35 AM
còn em thì nghe lại hoàn toàn khác , cũng chuyên gia kt-qs . Tính theo góc độ lịch sử , năm 72 quan hệ Mỹ Trung có những tiến triển (qua sự kiện bóng bàn)... Đến năm 74 HS bị TQ đánh US cũng là hơi làm ngơ nhưng HQ VNCH lúc đó cũng còn mạnh ! Tiếp diễn thì như trên đã nói. Còn khi TQ đánh HS BV đã cay cú vụ đó rồi ,mà mình bật đèn đỏ 1000 lần nó cũng đánh như thường thôi ! VN lúc nào cũng giữ 1 ý kiến là việc của VN để người VN làm. Kô có chuyện nhờ TQ đánh HS hộ hay ...


to BS Tuấn : nếu gắn pháo 105mm lên thì tàu nó chổng đít lên ngay.
Mà tương quan lực lượng khá lớn chỉ 1 câu hỏi thôi Taratul sao địch lại Sovernemy ?
Nam Hải hạm đội trang bị mạnh, tầm hoạt động lớn. Hỗ trợ bởi nhiều trang thiết bị, nếu chỉ tính tầm hoạt động của Rada thì cũng nhỉnh hơn HQ nhà mình. Hỏi thêm TQ có Vệ Tinh Quân Sự kô ? nếu có thì tầm chiến đấu còn hơn cả thế nữa.Bây h .. tên lửa Hạm đối hạm tầm hoạt động bao nhiêu ? chắc trên 100 hải lý chứ ? Nếu vậy làm sao để áp sát tàu đối phương rồi phóng 1 phát ngư lôi ? chưa đến gần nó đã xịt cho 1 phát là banh rồi (ASCM ,ASM)! kô kể sự hỗ trợ của KQ . từ 8X trở về sau tương quan lực lượng rất khác

còn 74 VNCH và TQ : tương quan kô như bây h. Ít ra nếu có thể thì đương đầu được với TQ

csx2002
12-18-2007, 07:13 AM
@Hỏa Long: Em đã nói là không bàn cãi gì về sự anh dũng của thủy thủ VNCH cơ mà? Vấn đề là sai lầm của chỉ huy dẫn tới mất HS: vội vàng tham chiến - vội vàng rút chạy.

Bài viết trên site http://www.hqvnch.net chứng tỏ sự chủ quan hạng nặng của bộ chỉ huy HQ VNCH:
Radio stations and newspapers started to comment about China intention. At the Naval Headquarters, people were pretty calm, they thought their navy was one of the top ten in the world with modern cruisers received from the US. Furthermore, the Seventh Fleet was nearby... nothing to worry about.

Ngòai ra cần phải làm rõ những tàu nào của TQ trực tiếp tham chiến trong thời gian 30 phút nói trên. Không thể ôm cả đám tàu phóng tên lửa với máy bay Mig vào được. Thậm chí còn có tài liệu nói rằng 4 tàu của VNCH đối đầu với a China fleet of 42 battleships and 2 submarines. :D

Cũng cần làm rõ vì sao chẳng có công trình phòng ngự đáng kể nào trên HS cả? Nếu chính quyền đã đánh giá HS cao như vậy thì sao ko có?

Một sự ngụy biện nữa trên website hqvnch.net:
Even though we knew that we could not protect the Paracel Islands afterward, we still wanted to sink as many enemy ships as possible. It was sad to learn that in 1988, the communist Vietnam troops could not return any fire while the Chinese troops defeated them at the Spratly Islands, but their leaders submissively came to the negotiation table with the Chinese instead. Any devoted soldier all knows that one has to fight in order to have peace talks...
Chưa có dấu hiệu gì sẽ không giữ được ít nhất là vài đảo của HS mà đã vội vàng kết luận. Rồi lại còn muốn đánh chìm càng nhiều tàu của địch càng tốt để gỡ lại? Sau đó tác giả phê phán HQ CSVN không dám bắn tại TS năm 1988 mà lại đàm phán :D Cuối cùng kết luận: Any devoted soldier all knows that one has to fight in order to have peace talks... -> mất cha nó cả quần đảo rồi thì còn peace talk gì nữa????

csx2002
12-18-2007, 07:29 AM
em chỉ mới ngâm kíu về TS-HS sau cái ngày 9/12, nên kiến thức kô được nhiều, nhưng về chi tiết này

em đã nghe được ý kiến của trên 3 người (đều sống và làm việc tại HN và tìm hiểu rất kĩ về TS-HS) là quân BV đã bật đèn xanh để TC đánh chiếm HS. Theo em lí do có thể là để thử lửa vnch trước khi tiến tới giải phóng miền Nam. Có thể chính phủ lâm thời đã có những hành động để buộc TC giao lại HS, nhưng đã quá muộn rồi.

HQ BV lúc đó có cái gì hả bác? Gần bằng zero thì bật đèn xanh hay bật đèn đỏ cũng chẳng có ý nghĩa gì cả! Mà việc TQ tới TS có đánh nhau hay không làm sao BV chắc chắn được mà bảo là thử lửa VNCH. Theo em quyết định khai hỏa của VNCH là sai lầm nghiêm trọng. Có thể nói là hiếu chiến là khác. Khâu chuẩn bị thì kém cỏi: không có các tàu tiếp vận, không có tiếp viện đáng kể cho các đảo, máy bay thì không ra v.v. vậy mà vẫn mù quáng chiến đấu để rồi làm mất toàn bộ quần đảo.
Đối với TQ thì bất ngờ dành được tòan bộ quần đảo một cách vẻ vang. Hải quân lần đầu tiên được thử lửa mà vẫn thắng. Việc HQ VNCH nổ súng trước tạo thế cho TQ tự do tấn công các đảo còn lại lúc này đã bị hạm đội VNCH bỏ rơi. Tóm lại chỉ huy HQ VNCH đáng phải chịu trách nhiệm về việc này.

sakaifan
12-18-2007, 03:51 PM
:40: bác Hỏa Long nói đúng, ng nhà của tui cũng ở trong VNCH ngày truớc, VNCH đã dốc hết lực ra rồi, lúc đó cũng kiệt lắm năm 1974 mà, đã là ng Việt thì ai lại ko quí tổ quốc.
Tui sinh ra thời hiện đại rồi và hiện cũng làm trong cơ quan thuộc QD, chỉ đưa ra 1 ý kiến để mấy bác suy nghĩ, lúc TQ đánh đảo HS lúc đó thuộc VNCH thì chính quyền Bắc VN lúc đó có lên tiếng gì không? hay là lúc đó nhận viện trợ nhiều quá nên " há miệng mắc quai". Bây giờ thì vác xác đi đòi :40: Lịch sử đã qua rồi thì đừng trách cứ hay đỗ lổi gì, nào là chỉ huy tệ hại hay chính sách sai lầm v.v... cái chính là bây giờ làm sao đòi lại đây?
:8: tranh luận gay gắt dẫn đến bất đồng chính kiến chính trị ----> mất tình hòa hão không nên đâu :-)

chuotnhattapbay
12-18-2007, 09:25 PM
:40: bác Hỏa Long nói đúng, ng nhà của tui cũng ở trong VNCH ngày truớc, VNCH đã dốc hết lực ra rồi, lúc đó cũng kiệt lắm năm 1974 mà, đã là ng Việt thì ai lại ko quí tổ quốc.
Tui sinh ra thời hiện đại rồi và hiện cũng làm trong cơ quan thuộc QD, chỉ đưa ra 1 ý kiến để mấy bác suy nghĩ, lúc TQ đánh đảo HS lúc đó thuộc VNCH thì chính quyền Bắc VN lúc đó có lên tiếng gì không? hay là lúc đó nhận viện trợ nhiều quá nên " há miệng mắc quai". Bây giờ thì vác xác đi đòi :40: Lịch sử đã qua rồi thì đừng trách cứ hay đỗ lổi gì, nào là chỉ huy tệ hại hay chính sách sai lầm v.v... cái chính là bây giờ làm sao đòi lại đây?
:8: tranh luận gay gắt dẫn đến bất đồng chính kiến chính trị ----> mất tình hòa hão không nên đâu :-)
Thưa bác Sakaifan,lẽ ra thì nói như thế là đủ hiểu nhưng bác đã viết như trên nên tôi nghĩ lại phải mạn phép đưa ra mấy ý kiến:

Thứ nhất:lúc đó mới là tháng 1/1974 chính quyền SG vẫn nhận được sự hậu thuẫn rất lớn từ chính phủ Mỹ(bác có thể tìm xem bộ phim"Cuộc chiến 10.000 ngày"sẽ rõ)vũ khí,đạn dược,trang thiết bị chiến tranh rất nhiều ko thể nói là kiệt quệ được.

Tôi xin đơn cử vd cuộc chiến Trường Sa năm 1988,lúc đó đất nước VN ta rất hùng mạnh hay cũng vẫn còn đang rất khó khăn,tôi vẫn còn nhớ tiêu chuẩn của những người lính HQ chúng tôi là 7 lạng/ngày (so với các loại lính khác là cao lắm đó)trong đó 2,5 lạng gạo và số còn lại là khoai lang khô hoặc sắn khô xắt lát thỉnh thoảng được "đại tiệc" bằng bột mỳ luộc hoặc hạt bo bo.Vũ khí ,trang thiết bị thì lạc hậu nhưng những người lính chúng tôi vẫn giữ được đảo đấy thôi,đừng ngụy biện rằng vì kinh tế kiệt quệ mà phải thua và mất đất vấn đề ở chỗ có dám đương đầu với thằng Khựa và chiến đấu với chúng nó tới cùng để bảo vệ chủ quyền của Tổ quốc hay ko mà thôi.
Tôi cũng đồng ý với ý kiến của bạn CSX,chính quyền SG tiếp quản HS từ năm 1963 vậy mà trong 10 năm trời ko làm được gì cho ra hồn trên đảo ngoại trừ sự có mặt của 1 dúm địa phương quân cộng với mấy ông kỹ thuật.Vậy tôi phải hiểu việc này thế nào????????????

Thứ hai:Bác viết rằng:"...lúc TQ đánh đảo HS lúc đó thuộc VNCH thì chính quyền Bắc VN lúc đó có lên tiếng gì không? hay là lúc đó nhận viện trợ nhiều quá nên " há miệng mắc quai". Bây giờ thì vác xác đi đòi ..."Tôi xin hỏi bác HS lúc đó thuộc địa phận của ai quản lý,rõ ràng trách nhiệm quản lý là của miền Nam,có thể bác nói rằng nhưng chúng ta đều là người VN nên đều phải giữ gìn vậy cho tôi hỏi thêm thế tại sao ko tiến hành Hiệp thương Tổng tuyển cử thống nhất đất nước mà lại theo đuôi Mỹ phá hoại để dẫn đến chia cắt nước VN thành 2 miền Nam và Bắc(lúc đó có nghĩ đến 2 chữ VN ko)???rồi đến lúc thằng Khựa nó đánh chiếm lại hỏi rằng cùng là dân Việt mà sao Bắc Việt ko lên tiếng!!!một câu hỏi theo tôi là hết sức vô lý,ông có Quốc kỳ,có Quốc ca,có quân đội,có Chính phủ ,được Mỹ và 1 số Quốc gia khác công nhận là 1 Quốc gia vậy thì đất đai thuộc Quốc gia của ông thì ông phải tự giữ chứ,kêu ai.

Thứ ba:chúng ta tranh luận ở đây ko phải là để hơn thua hoặc nặng nề hơn như bác nói là bất đồng chính kiến chính trị =>mất tình hòa hảo,chúng ta tranh luận chỉ để tìm ra nguyên nhân vì sao, ai đúng,ai sai và chúng ta cũng có quyền được biết tại thời điểm đó sự thật nó ntn mà.Tôi nghĩ chúng ta tranh luận 1 cách nghiêm túc ko miệt thị,ko coi thường ai vậy thì cớ sao lại mất tình hòa hảo được.

T-34
12-18-2007, 10:20 PM
Hồi đầu năm nay (2007) có người nhờ tôi tìm tài liệu về trận hải chiến năm 1974. Không biết các bác có ai đã đọc hồi ức của Hải quân Đại tá Hà Văn Ngạc thuộc HQ VNCH hay chưa. Đây là một tài liệu được viết giống như một báo cáo hành quân của một sĩ quan chuyên nghiệp nên rất khác với một bài tường thuật của phóng viên hay chuyện kể của một cựu binh (!?). Xin trích đăng một đoạn :
" ... Sau chừng 15 phút thì Tuần-dương-hạm HQ16 báo-cáo là bị trúng-đạn hầm máy, tầu bị nghiêng nên khả-năng vận-chuyển giảm-sút, buộc phải lui ra ngoài vòng chiến để sửa-chữa và cũng không còn liên-lạc được với Hộ-tống-hạm HQ10, không biết rõ tình-trạng và chỉ thấy nhân-viên đang đào-thoát. Tôi nhận thấy một tuần-dương-hạm đã vận-chuyển nặng-nề mà chỉ còn một máy và bị nghiêng, nếu tiếp-tục chiến-đấu thì sẽ là một mục-tiêu tốt cho địch, nên tôi đã không ra phản-lệnh. Khu-trục-hạm HQ4 đã bị thiệt-hại nhiều sau khi phải bám-sát chiến-hạm địch trong tầm đại-liên, nên tôi ra lệnh cho Khu-trục-hạm HQ4 phải rút ra khỏi vòng-chiến ngay và chỉ-thị cho Tuần-dương-hạm HQ5 yểm-trợ cho chiếc này khi tiến ra xa, vì tất-nhiên Hải-đội đặc-nhiệm không thể để bị thiệt-hại một khu-trục-hạm mà Hải-Quân VNCH chỉ có tổng-cộng 2 chiếc mà thôi.
Khi khu-trục-hạm HQ4 ra khỏi vùng chiến, lại không bị chiếc Kronstad 274 truy-kích hoặc tác-xạ đuổi theo, ngược lại chiếc này của địch có phần rảnh tay hơn để tấn-công Tuần-dương-hạm HQ5 vào phía hữu-hạm hầu giảm-bớt hỏa-lực của chiến-hạm ta như để cứu vãn chiếc 271 đang bị tê-liệt. Vào giờ này thì tin-tức từ Bộ-Tư-lệnh Hải-quân tại Sàigòn do chính Tham-mưu-phó hành-quân cho hay là một phi-đội khu-trục-cơ F5 đã cất-cánh để yểm-trợ cho Hải-đoàn đặc-nhiệm. Do sự liên-lạc từ trước với Bộ-Tư-lệnh Sư-đoàn I Không-quân tại Ðà-nẵng, tôi hiểu là phi-cơ F5 chỉ có thể yểm-trợ trong vòng 5 tới 15 phút mà thôi vì khoảng-cách từ Ðà-nẵng tới Hoàng-Sa quá xa so với nhiên-liệu dự-trữ. Tôi vẫn tin rằng loan tin việc phi-cơ cất-cánh, Bô-Tư-lệnh Hải-quân đã cho rằng tin này có thể làm cho tôi vững-tâm chiến-đấu. Một điều nữa là từ trước tới giờ phút đó tôi chưa được thấy có cuộc thao-dượt hỗn-hợp nào giữa Không-quân và Hải-quân nên tôi rất lo-âu về sự nhận-dạng của phi-công để phân-biệt giũa chiến-hạm của Hải-quân Việt-Nam và chiến-hạm Trung-cộng, nhất là lúc có mây mù thấp, nên phi-cơ có thể gây tác-xạ nhầm mục-tiêu. Máy VRC 46 trong Trung-tâm chiến-báo phải chuyển sang tần-số không-hải và đích thân tôi dùng danh-hiệu để bắt liên-lạc với phi-cơ. Một viên đạn xuyên-nổ trúng ngay Trung-tâm chiến-báo từ hữu-hạm, sát gần ngay nơi tôi đứng, làm trung-tâm bị phát-hỏa. Các nhân-viên trong trung-tâm còn mải núp sau bàn hải-đồ thì tôi nhanh tay với một bình cứu-hỏa gần chỗ tôi đứng dập tắt ngay ngọn lửa. Tôi bị té ngã vì vấp chân vào bàn hải-đồ, bàn chân trái bị đau mất vài ngày. Tôi vẫn vẫn tiếp-tục liên-lạc với phi-cơ nhưng sau chừng 5 tới 10 phút vẫn không thấy đáp-ứng nên tôi phải ngưng và chuyển tần-số về liên-lạc với các chiến-hạm khác vì cuộc giao-tranh đã đến độ khốc-liệt hơn. Sau phút này thì Tuần-dương-hạm HQ5 bị trúng nhiều đạn làm sĩ-quan trưởng-khẩu 127 ly tử-thương và hải-pháo bị bất-khiển-dụng vì phần điện điều-khiển pháo-tháp tê-liệt, và máy siêu-tần-số SSB không còn liên-lạc được vì giây trời bị sập rớt xuống sàn tầu, hiệu-kỳ hải-đội bị rách nát phần đuôi. Tôi ra ngoài quan-sát phía tả-hạm và được nghe báo cáo là hầm-đạn phát-hỏa. Tôi nói ngay với hạm-trưởng là cần phải làm ngập hầm-đạn. Khẩu hải-pháo 40 ly đơn tả-hạm bị bất khiển-dụng vì bị trúng đạn vào khối nạp-đạn và khẩu 40 ly hữu-hạm bị hư-hại nhẹ. Tôi yêu-cầu hạm-trưởng là chỉ nên cho tác-xạ từng viên mà thôi, vì nhu-cầu phòng-không rất có thể xẩy ra trong một thời-gian ngắn.
Bất thần về phía đông vào khoảng 11:25 sáng cách xa chừng 8 đến 10 hải-lý, xuất hiện một chiến-hạm của Trung-cộng loại có trang bị mỗi bên một dàn phóng kép hỏa-tiễn loại hải-hải (Ghi chú của Trần Ðỗ Cẩm: đây là loại khinh tốc đĩnh Komar) đang tiến vào vùng giao-tranh với một tốc-độ cao, quan-sát được bằng mắt viễn-kính và không một chiến-hạm nào báo-cáo khám-phá được bằng radar từ xa. Tôi dự-đoán loại chiến-hạm này ít khi được điều-động từng chiếc một, và tin là có thể thêm ít nhất một chiếc theo sau. Với tình-trạng của Hải-đội đăc-nhiệm: một hộ-tống-hạm bị loại khỏi vòng-chiến; một tuần-dương-hạm bị thương nơi hầm máy; một khu-trục-hạm và một tuần-dương-hạm chỉ còn hỏa-lực rất hạn-chế; cộng với nguy-cơ bị tấn-công bằng cả hỏa-tiễn hải-hải cũng như bằng phi-cơ rất có thể xẩy ra, nên tôi triệt-thoái phần còn lại của lực-lượng là Khu-trục-hạm HQ4 và Tuần-dương-hạm HQ5 ra khỏi vùng Hoàng-Sa tiến hướng đông-nam về phía Subic Bay (Hải-quân công-xưởng của Hoa-Kỳ tại Phi-luật-tân). Tôi cũng cầu-nguyện Ðức Thánh Trần, Thánh-Tổ của Hải-quân VNCH ban cho tôi một trận mưa để giảm tầm quan-sát và khả-năng tấn-công của phi-cơ địch. Sau khi hai chiến-hạm còn lại rút ra khỏi vùng giao-tranh chừng 10 phút thì một trận mưa nhẹ đã đổ xuống toàn vùng quần-đảo Hoàng-Sa. Các chiến-hạm ta đã không bị truy-kích và phi-cơ địch cũng chưa xuất-hiện. Mục-đích tôi hướng về phía đông-nam là để tránh bị phục-kích của tiềm-thủy-đĩnh Trung-cộng tại hải-trình Hoàng-Sa Ðà-nẵng, và khi ra ngoài xa lãnh-hải thì nếu còn bị tấn-công bằng phi-cơ hoặc tiềm-thủy-đĩnh thì may ra đồng-minh Hải-quân Hoa-Kỳ có thể cấp-cứu chúng tôi dễ-dàng hơn theo tinh-thần cấp-cứu hàng-hải quốc-tế. Nếu chúng tôi không còn bị tấn-công thì việc đến Subic Bay Phi-luật-tân để xin sửa-chữa trước khi hồi-hương là một điều khả-dĩ được thượng-cấp chấp-thuận. ..."
Bác nào quan tâm xin vui lòng gửi PM cho tôi. Tài liệu này đăng toàn văn lên đây e rằng không thích hợp.

MIG pilot
12-19-2007, 02:31 AM
Cách làm của Phi Luật Tân

Tháng 11/98 vừa qua, ngoại trưởng Phi Domingo Siazon đã nói trước quốc hội Phi rằng các công trình xây cất quy mô mới đây của Trung Quốc là kế hoạch quốc phòng thế kỷ 21 của Bắc Kinh nhằm bành trướng ra ngoài Đông Á và bao trùm cả Thái Bình Dương.

Trước những diễn tiến dồn dập trên đá Vành Khăn, hoàn toàn bất lợi cho Phi, Siazon chỉ còn biết than thở:

“Chúng tôi yêu cầu Trung Quốc rút khỏi đá Vành Khăn, họ nói không. Chúng tôi yêu cầu cuộc tranh chấp được giải quyết qua một hội nghị quốc tế, họ cũng nói không. Chúng tôi đề nghị một chương trình hợp tác phát triển thì họ bảo để coi!”

Ông Siazon tiếp: “Chúng tôi thì không có khả năng tới vùng biển ấy, hải quân Phi chỉ gồm có mươi chiếc tàu tuần (patrol boats) và đã được lệnh phải tránh xa để không gây sự biến nào”. Trung Quốc đã đưa lời cảnh cáo là tàu bè Phi không được tới gần hơn 5 hải lý và máy bay tuần thám Phi cũng không được bay thấp hơn 1500m.

Do có hiệp ước liên minh quân sự với Washington, bộ trưởng quốc phòng Phi Mercado đã kêu gọi Mỹ can thiệp, nhưng chánh phủ Clinton lạnh lùng trả lời là hiệp ước không áp dụng cho các vùng lãnh hải đó.

Chẳng còn một chọn lựa nào khác, Phi chỉ còn biết tuân thủ những đòi hỏi vô lối của Bắc Kinh. Cho dù đang giữa cuộc tranh chấp nhưng trên thực tế đá Vành Khăn đã tuột khỏi quyền kiểm soát của Manila.

Một hình chụp Trường Sa

Và trong chuyến du hành cuối năm 98 vừa qua, tư lệnh lực lượng Mỹ vùng Thái Bình Dương, đô đốc Joseph Prueher cũng chỉ phát biểu một cách chung chung là “Hoa Kỳ sẽ theo dõi sát diễn tiến trên đá Vành Khăn”. Bề ngoài thì như vậy nhưng bên trong không thể không có mối âu lo, phản ánh bằng câu nói của viên sĩ quan hải quân Mỹ với phóng viên tờ National Geographic: “Tôi chỉ mong sao họ không tìm ra dầu ở Trường Sa”.

Dầu khí thì chắc chắn là có ngoài Biển Đông và điển hình là đang có ba bãi dầu được khai thác: bãi Tứ Chính (Vanguard) của Việt Nam, bãi Cỏ Rong (Reed Bank) của Phi và bãi Natuna của Nam Dương.

Ý thức được sự quá yếu kém về quân sự, Phi bền bỉ trong các cuộc vận động ngoại giao, đòi đưa vấn đề ra trước đại hội đồng Liên Hiệp Quốc và cả vận động giới lập pháp Mỹ quan tâm nhiều hơn tới cuộc tranh chấp Trường Sa.

Ít ra cũng đã có một nghị sĩ cộng hòa, Dana Rohrabacher (Huntington Beach, California), thuộc Ủy ban Liên lạc Quốc tế Hạ viện Mỹ lên tiếng. Ngày 10 tháng 12 1998 ông được đưa lên một chiếc phi cơ quân sự C 130 của Phi bay sáu vòng trên không phận đá Vành Khăn, chụp hình được các công trình xây cất và cả các chiến hạm của hải quân Trung Quốc và ông tuyên bố:

“Trung Quốc đang xây cất những công sự, tôi còn thấy được ánh chớp của những đèn hàn... Những điều chúng tôi thấy được vừa có tính cách báo động vừa bi thảm. Trung Quốc đã đưa các chiến hạm từ ngàn dặm xa xôi đi cướp đất của một nước láng giềng”. Ông tiếp: “Chúng ta không thể làm ngơ hành động côn đồ của Trung cộng trong quần đảo Trường Sa. Sự hiện diện quân sự của Trung Quốc không chỉ là mối quan tâm của Phi Luật Tân, đó cũng là mối quan tâm của Hoa Kỳ và các nước dân chủ trên thế giới”.

Ông cũng lên án chánh quyền Clinton đã coi nhẹ biến cố Vành Khăn. Bằng một ngôn ngữ ngoại giao, ông hứa là sẽ vận động quốc hội Mỹ hỗ trợ gia tăng tiềm lực hải quân Phi... “Tôi đã biếu tổng thống Estrada một chai rượu Tequilla bự. Tôi hy vọng tiếp theo đó sẽ là một tuần dương hạm”.

Dana Rohrabacher tuy không phải là một tiếng nói thế lực trong giới lập pháp Mỹ, nhưng có còn hơn không và đó cũng là một dấu hiệu an ủi cho Phi.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2007/12/071217_ngothevinhbiendong.shtml

Hỏa Long
12-19-2007, 02:36 AM
Bác viết rằng:"...lúc TQ đánh đảo HS lúc đó thuộc VNCH thì chính quyền Bắc VN lúc đó có lên tiếng gì không? hay là lúc đó nhận viện trợ nhiều quá nên " há miệng mắc quai". Bây giờ thì vác xác đi đòi ......"Tôi xin hỏi bác HS lúc đó thuộc địa phận của ai quản lý,rõ ràng trách nhiệm quản lý là của miền Nam,có thể bác nói rằng nhưng chúng ta đều là người VN nên đều phải giữ gìn vậy cho tôi hỏi thêm thế tại sao ko tiến hành Hiệp thương Tổng tuyển cử thống nhất đất nước mà lại theo đuôi Mỹ phá hoại để dẫn đến chia cắt nước VN thành 2 miền Nam và Bắc(lúc đó có nghĩ đến 2 chữ VN ko)???rồi đến lúc thằng Khựa nó đánh chiếm lại hỏi rằng cùng là dân Việt mà sao Bắc Việt ko lên tiếng!!!một câu hỏi theo tôi là hết sức vô lý,ông có Quốc kỳ,có Quốc ca,có quân đội,có Chính phủ ,được Mỹ và 1 số Quốc gia khác công nhận là 1 Quốc gia vậy thì đất đai thuộc Quốc gia của ông thì ông phải tự giữ chứ,kêu ai.



Bạn nói thế nghe nó khôi hài quá .

Nước Việt Nam trên tinh thần thì nó chạy dài từ Ải Nam Quan đến Mũi Cà Mau đó là bất di bất dịch. Dầu cho trong lịch sử người ta có chia cắt nó về chính trị, hành chánh, thì nước Việt Nam vẫn là một .

Nói như bạn thì lúc Trịnh Nguyễn phân tranh, Nguyễn Huệ dẹp nhà Nguyễn, Trịnh rồi, còn để vua Lê ở đất Bắc làm vua, ông vua ấy cảm thấy hơi mất an ninh nên rước Tàu về xâm phạm nước ta để bảo vệ cái ngai vàng của ông ấy . Nếu Nguyễn Huệ cũng lập luận như bạn ' Ở ngoài Bắc ông ấy có cờ, có quốc ca (tạm cho thế nhé), có quân lính ông ấy phải giữ chứ '

thì ... ra sao nhỉ ...

Nghiêm túc hơn, đúng như bạn nói là đất đảo Hoàng Sa bổn phận phải do VNCH giữ, vâng, họ đã làm điều đó . Nhưng có bao giờ bạn đặt câu hỏi là tại sao miền Bắc 'giải phóng' miền Nam lấy lý do là Mỹ xâm lược, dầu lúc đó Mỹ vào miền Nam với tư cách đồng minh có sự ưng thuận của chính quyền VNCH .

Tại sao lên án Mỹ 'xâm lược' miền Nam mà lại bỏ qua hành động xâm lăng của Tàu ở Hoàng Sa cũng là lãnh thổ của VNCH ??

Hay là lý do đúng là 'há miệng mắc quai ' ?

Im lặng cũng là buồn rồi, đằng này còn ủng hộ trên giấy tờ nữa là sao hả bạn ?


,chúng ta tranh luận chỉ để tìm ra nguyên nhân vì sao, ai đúng,ai sai và chúng ta cũng có quyền được biết tại thời điểm đó sự thật nó ntn mà.Tôi nghĩ chúng ta tranh luận 1 cách nghiêm túc ko miệt thị,ko coi thường ai vậy thì cớ sao lại mất tình hòa hảo được.


Rất tâm đắc với ý nghĩ trên của bạn .

csx2002
12-19-2007, 07:23 AM
Hay là lý do đúng là 'há miệng mắc quai ' ?
Im lặng cũng là buồn rồi, đằng này còn ủng hộ trên giấy tờ nữa là sao hả bạn ?


Vụ này em có nghe mấy cụ là chỉ huy ở chiến trường TS nói: thời gian đó bộ đội ta nghe tin Mỹ bắt tay với Khựa ai cũng xuống tinh thần hết. Nếu lúc đó ko ỉm đi mà lại còn công khai bài bác hậu phương lớn TQ, đồng thời trợ giúp chính quyền CH nữa thì bất lợi về tinh thần chiến đấu của anh em còn gì ... chính trị nó thế. Tất nhiên lãnh đạo BV cũng nuốt hận nên sau năm 75 mới có các sự kiện chống người Hoa và TQ đó còn gì. Tiện thể cũng nói luôn, với việc làm đó VN gần như hủy hoại toàn bộ nền kinh tế của SG -> cũng có được cái gì đâu?

Về vụ đòi lại HS/TS thì VN sau 75 vẫn đòi suốt đấy thôi. Còn đòi được hay không thì phải so sánh lực lượng VN với 1 lực lượng hải quân bậc nhất thế giới là Khựa ngày nay xem sao đã. Kể cả trong trường hợp Khựa sụp đổ thì VN cũng vẫn phải đánh lộn với anh em các nước ASEAN như Phi, Singapore, Indo, Mã Lai v.v. các anh em xa hơn như Đài Loan, Nhật cũng chưa chắc ko quan tâm tới HS/TS đâu. Lúc đó đâu đã chắc VN mình sẽ chiếm lại được HS êm thấm. Túm lại, cơ hội giữ HS của VN là năm 74 chứ bây giờ thì ...

Suzuki Civic 2006
12-19-2007, 09:16 AM
Em thấy tình hình có vẻ căng thẳng quá rồi, mấy hôm nay thấy vấn đề này thật nóng hổi, em cũng rất quan tâm nên em xin có ý kiến nha (sai cũng đừng trách, tội nghiệp):

-Ngày 20/12 là bác Chuột vào SG, nếu bác Hỏa Long mà thu xếp được luôn thì quá hay. Hai bác sẽ tổ chức 1 cuộc hội thảo (tại Hoa Viên chẳng hạn) về vấn đề này, ai quan tâm sẽ đến tham dự (mà em nghĩ 4R mình ai cũng quan tâm mà).

-Tranh luận trực tiếp sẽ nói rõ ý hơn là trên diễn đàn đúng không ạ? Trong khi đó, các bác còn lại sẽ nhấm nháp tí bia, nghe 2 bác, ai cũng thấy vui cả (Tết nhất đến nơi rồi). Qua đó quán triệt được tinh thần "quyền được biết tại thời điểm đó sự thật nó như thế nào" của anh em.

Vài lời đến 2 bác. Em chân thành cảm ơn!

chuotnhattapbay
12-19-2007, 01:17 PM
@Suci: vì tình hình thay đổi phương tiện, chuyển từ máy bay sang ô tô con nên khoảng 10-11h ngày 21/12 mới vô đến nơi để "nộp mạng cho mãng xà vương "được, cũng ngày đó cu Trí nó về đến nơi, tối 22 anh em off đi.

@BS Tún: Kiện cái gì mà kiện...vớ vẩn, chưa gì đã vỗ tay rồi.

@Bác Hỏa Long: ngày mốt em vô SG, nếu bác ở đó anh em mình gặp nhau (ko phải là để tranh luận tiếp như lời Suci đâu bác) làm ly bia cho nó vui, quan điểm của em đã uống bia ko bàn chuyện CTrị chỉ bàn chuyện MH và...thôi. Mong được gặp bác.

Hỏa Long
12-19-2007, 03:00 PM
Chân thành cảm ơn các bạn, rất vui và hân hạnh về lời mời trên . Nhưng đúng như lời bạn PMT nói tôi đang ở nước ngoài, nên xin các bạn cho tôi nợ ly bia ấy nhé .

Mong sẽ có ngày gặp mặt làm quen với các bạn , đồng ý cả hai tay lẫn hai chân với chuotnhattapbay là lúc ấy chỉ nói chuyện mô hình mà thôi :-) :-)

Cho nên chắc chẳng có chuyện gì kiện tụng phải cần đến luật sư như bạn PMT đã dọa đâu nhỉ ...

chuotnhattapbay
12-19-2007, 03:59 PM
Chân thành cảm ơn các bạn, rất vui và hân hạnh về lời mời trên . Nhưng đúng như lời bạn PMT nói tôi đang ở nước ngoài, nên xin các bạn cho tôi nợ ly bia ấy nhé .

Mong sẽ có ngày gặp mặt làm quen với các bạn , đồng ý cả hai tay lẫn hai chân với chuotnhattapbay là lúc ấy chỉ nói chuyện mô hình mà thôi :-) :-)

Cho nên chắc chẳng có chuyện gì kiện tụng phải cần đến luật sư như bạn PMT đã dọa đâu nhỉ ...
@Bác Hỏa Long:Rất tiếc vì ko gặp được bác,nếu có dịp về VN em mời bác ra Đà nẵng chơi và em sẽ dẫn bác lên cái "ca nô" mà lúc trước em đã từng đi nhé.
Rất may là bác chưa "nghe theo lời đường mật" của BS Tún thuê 'Luật sư" Suci,nếu bác nghe theo thì quá là giao trứng cho ác.
@BS Tún:Luật sư Suci đã thất nghiệp...chẹp chẹp:41: :41: :41:

Hanakith
01-10-2008, 11:17 PM
đọc bài Hải chiến Hoàng Sa này cộng thêm cuộc luận chiến của cả 2 phe 1 bên support cho VNCH. 1 bên thì XHCN Hana cảm thấy mình như hiểu thêm nhiều điều mới mẻ, tuy rằng những tài liệu được 2 bên đưa ra hình như ko phải chính thức vì ko đc 1 bên chinh phủ nào chính thức thừa nhận, chỉ là tài liệu cá nhân. tuy nhiên nó cũng phần nào phản ảnh tinh thần tự hào dân tộc của nhân dân Vn mình, nhỏ bé nhưng ko khiếp nhược. Cho dù ở bên phe nào, chức nghiệp của một nguời lính là đứng lên cầm súng đánh trả bất kì sự xâm lăng nào của kẻ thù, và chúng ta tôn trọng họ.Một số bạn ở Hải ngoại hình như hơi võ đoán khi bảo rằng dân tộc VN khiếp nhược Trung Cộng đem dâng đất đai cho Tàu khựa, khiếp nhuợc hay ko thì tự bản thân mỗi người đều hiểu rõ cả, ko cần phải khoe khoang sự dũng cảm của bản thân trên chót lưỡi đầu môi. Bi giờ chỉ có nói thì có ích gì, nghĩ xem nên làm cái gì thiết thực hơn đi!!!