PDA

View Full Version : Người Việt - Phẩm chất và thói hư tật xấu


Pasudin-10
10-11-2008, 10:10 PM
Tình cờ đi dạo trên báo online thấy đề mục này cũng khá hay, nay mình TỔNG HỢP lại post lên (cũng tức là COPY và PASTE) cho mọi người cùng xem và bình phẩm nhé! Còn lý do mình COPY & PASTE lại là vì mình không đủ khả năng nhận xét như những độc giả đã đóng góp ý kiến trên diễn đàn mở của báo Tiền Phong từ cuối tháng 9/2006. Thân.:103::103::103:



“Người Việt – Phẩm chất và thói hư tật xấu” ra đời từ sự khích lệ của bạn đọc sau khi có bài “Thói hư tật xấu của người Việt chỉ trong 300, có đủ?” Nói về công trình nghiên cứu sưu tâm của nhà phê bình Vương Trí Nhàn, xung quanh thói tật mà thực chất là “trình độ sống, trình độ làm người” của người Việt. Diễn đàn này ra đời, ngõ hầu cảnh tỉnh chung, trước hết thoát khỏi “thói xấu lớn nhất của người Việt là rất sợ nói về thói xấu của mình”.

Các tác giả tham gia Diễn đàn dù là ai, cũng đều mang lại cho người đọc những mẩu chuyện sâu sắc, thâm thúy, những nụ cười vui và cả những nỗi buồn, hoặc sự xấu hổ bởi những tính cách “ngộ nghĩnh” của người Việt ta.

Các tác giả không chỉ gọi ra thói tật mà đã cụ thể hóa bằng những câu chuyện sinh động, những vụ việc, tình huống, nhân vật… để chuyên mục hấp dẫn, phát huy tác dụng.
Một du học sinh đang học tập tại Melbourne (Australia) thường xuyên đọc Diễn đàn “Người Việt – Phẩm chất và thói hư tật xấu” trên Tiền phong điện tử đã tâm sự:

“Khi ra nước ngoài mới thấy hết được những hạn chế của người Việt. Từ những chuyện lớn như thiếu tính cộng đồng, nhiều người giỏi nhưng tập thể thì lại không mạnh, học gạo mà ít chịu thực hành, không ai chịu ai, rụt rè, thiếu tự tin… cho đến những thói quen không tốt như nhai cơm không ngậm miệng…

Nhiều người coi đó là chuyện nhỏ, nhưng không biết rằng chính những điều đó sẽ khiến người nước ngoài nhìn chúng ta bằng con mắt thiếu thiện cảm. Tôi rất mong tác phẩm này sớm ra mắt và được phổ biến sâu rộng trong nước để giúp cho dân ta nhận thấy những thói hư tật xấu của mình, nhằm tạo ra một sự tự tin khi hội nhập, xây dựng được đất nước giàu mạnh”.
Sau hơn một năm ra đời, Diễn đàn “Người Việt – Phẩm chất và thói hư tật xấu” đã hé lộ nhiều ẩn số để trả lời câu hỏi của cả dân tộc và giới trẻ “Vì sao bước sang thiên niên kỷ mới chúng ta vẫn còn nghèo?”.

Và khi đọc những câu chuyện trong tập sách này chắc chắn bạn sẽ thấy có những chuyện bạn đã gặp trong đời thường, thấy mình ở trong đó hoặc học được ở đó những bài học bổ ích để tránh không giẫm phải vết xe đổ như họ.
Sách do Nhà xuất bản Thanh Niên, báo Tiền phong, nhà sách Hương Thủy tuyển chọn biên tập xuất bản, phát hành tại Nhà sách Hương Thủy và các nhà sách trên toàn quốc.

Hải An
Theo Tiền Phong online

Pasudin-10
10-11-2008, 10:15 PM
Cái đáng sợ thì không sợ, cái không đáng sợ thì lại sợ

TP - Quang Trung trên bành voi, người cầm giáo xông lên phía trước / Quang Trung lên ngai vàng, người trở về cày ruộng.
Bị lão trương tuần bắt nạt, cũng run.

Thầy giáo Đỗ Việt Khoa, người đã dũng cảm tố cáo tiêu cực trong thi cử
Không hiểu sao khi ngồi vào bàn viết bài này, trong đầu tôi lại vang lên mấy câu thơ ấy, của Lưu Quang Vũ, bài Tiếng Việt. Rồi lẩn thẩn nhớ lại chuyện Đỗ Tích, một nhân vật của nhà văn Hà Ân.

Chú bé là con một nô lệ cho nên trên trán có thích chữ gia nô của ông quan họ Trần. Do thông thạo đầm lầy Dạ Trạch, chú đã góp công lớn trong trận đánh giặc Nguyên nên được vua ban thưởng. Vua hỏi chú thích gì, muốn gì vua cũng cho. Chú đã không xin vua ban cho tự do, chú thích một đồng tiền vàng, đeo lóng lánh trên ngực kiểu như huân chương thời hiện đại.

Nhân vật trữ tình người và Đỗ Tích là một ẩn dụ cả cái hay lẫn nét dở trong tính cách người Việt: Không sợ giặc, giặc đến nhà đàn bà cũng đánh, nếu như có một thủ lĩnh tập hợp và chỉ huy; nhưng lại cam chịu khuất phục quyền lực nhiều khi là rất hà khắc; có thể rất anh hùng trong đội quân giải phóng nhưng không tìm cách giải phóng tình trạng nô lệ của bản thân.

Có một giai thoại vui, dịch từ một nước Đông Âu nhưng khá giống với thực trạng ở các cơ quan nhà nước ta thời bao cấp và cái “vĩ thanh” của nó thì còn đến tận bây giờ: Ai cũng có việc làm nhưng không ai làm việc, Ai cũng không làm việc nhưng ai cũng có lương, Ai cũng có lương nhưng không ai đủ sống, Ai cũng không đủ sống nhưng ai ai cũng sống. Đó là một nghịch lý rất đáng sợ, thậm chí là đáng sợ nhất trong mọi sự đáng sợ; bởi vì nó khiến chúng ta không dám minh bạch tài sản, sống dụi dọ trong văn hóa phong bì hoặc thậm chí là bớt xén rút ruột công trình.

Một cử nhân học 4 năm, bố mẹ tốn khoảng 40 triệu, riêng ăn uống mỗi tháng khoảng 500.000đ. Khi ra trường, cậu cử nhân ấy sẽ hưởng mức lương...500.000đ/tháng. Đó là một nghịch lý mà, nếu ở trình độ sống cao hơn, dân cư sẽ đòi hỏi các ngành hữu quan lập lại tính hợp lý trước khi có cho con em họ theo học hay không.

Nhưng người mình thì cứ hăm hở chạy cho con ôn thi, vay mượn cho con ăn học, nộp học phí và rồi, khi ra trường lại cũng sẵn sàng vay mượn ba bốn chục triệu hối lộ để con họ được nhận vào một cơ quan nhà nước mà hưởng mức lương như vậy. Nghĩa là phụ huynh và cả cậu cử nhân ấy đều sẵn sàng làm việc không lương 3, 4 năm trời! Như thế tức là họ đi làm chỉ cho có danh phận? Không đâu, họ sẽ “phấn đấu” để rồi sẽ sống bằng phong bì, bằng chia chác dự án và thậm chí, sẽ thành các nhà quản lý - tham nhũng trong tương lai.

Mỗi cán bộ nhà nước trung bình (3 hệ số) hiện hưởng mức lương 1.050.000đ/ tháng. Sự chi tiêu cho cá nhân anh ta mà chúng ta đếm được là quà sáng 10.000đ, ăn trưa 15.000đ, thuốc lá 8.000đ, xăng xe 4.000đ; chỉ thế thôi đã hết 37.000đ/ngày thì lương anh cán bộ ấy còn thiếu bữa tối. Vậy thì anh ta lấy gì nuôi con, nuôi ô sin, xây nhà và sắm sửa các thứ đắt tiền khác? Nhưng thực tế thì chúng ta có rất đông cán bộ mức sống trung lưu như vậy. Trước hết là cơ chế, nhưng tôi muốn nói rằng chúng ta, chính chúng ta đã đẩy mình đến một cảnh ngộ mà tưởng như đụng vào là có tội. Hệ lụy là nhiều người sợ công an hơn sợ pháp luật trong khi chính pháp luật mới là thứ nên sợ, cần sợ.

Gần đây do phát hiện của thầy Khoa, chúng ta mới chính thức thừa nhận việc thi cử ở các cấp học phổ thông là có gian lận rồi trên đà ấy, thừa nhận có chuyện chạy trường, chạy điểm. Ai cũng biết giáo dục xuống cấp từ lâu rồi, nhưng cứ âm thầm chịu đựng chung.

Bạn, người đang đọc những dòng này, đã bao giờ bạn bất hợp tác với vợ trong việc bàn bạc nhau xin cho con vào lớp 1 trường điểm chưa? Bạn có dám không? Xem thầy Khoa trên truyền hình, bạn có thoáng nghĩ là thầy “hâm” như các phụ huynh của các thí sinh không, có thương cho những em học sinh do có phát hiện của thầy Khoa mà bị tước bằng?

Tôi thì tôi thấy nhiều người như vậy, ngay cả người dẫn chương trình (mà tôi hằng quý trọng) cũng cứ hỏi đi hỏi lại về sự mất mát của các em, làm như các em là nạn nhân của ngành giáo dục không bằng; còn chính ông Phó Vụ trưởng Vụ khảo thí thì nói thẳng rằng sẽ không tước bằng của các em! Các em có gì đâu mà mất? Không học, không có kiến thức nên quay cóp khi làm bài thi nay không được cấp bằng tức là không có cái mà mình không xứng đáng để có nó chứ sao lại thương xót ở đây? Tình cảm phức tạp này chính là môi sinh của virus gian lận đang biến đổi trong lòng xã hội, trong tư duy của mỗi chúng ta chứ không phải H5N1.

Thói quen không sợ không có kiến thức, chỉ sợ không có bằng trong học đường dẫu sao cũng chỉ là chuyện của lớp người trẻ tuổi; cái sợ mất trước mắt mà không sợ mất cái lâu dài của những người trưởng thành trong quản lý mới thật đáng... sợ!

Trước đây, trong tâm lý của các nhà quản lý chăn nuôi thú y của ta và cả những người quản lý, thường yên tâm không cho công bố dịch, lý do: công bố dịch sẽ ảnh hưởng đến xuất khẩu, đến du lịch. Tôi thì tôi nghĩ rằng người nước ngoài họ không ngờ nghệch đến như vậy, người mình cũng chẳng ai nghĩ họ lại ngờ nghệch đến như vậy, chẳng qua là những người có trách nhiệm sợ trách nhiệm cá nhân nên cứ nhân danh vì cái chung mà...bí mật quốc gia đó thôi. Bằng chứng là gần đây có dịch lở mồm long móng, công bố rộng rãi, cả nước tập trung dập dịch nên dịch nhanh chóng bị khoanh vùng, dần tắt mà xuất khẩu vẫn tăng, du lịch vẫn tăng.

Vâng, khi bàn về tính gian dối của người mình, tôi vẫn phải thừa nhận nhận xét của GS Nguyễn Văn Huyên - nhà văn hóa học đầu tiên của Việt Nam mà tôi dẫn sau đây là chân lý. Trong cuốn Văn minh Việt Nam xuất bản năm 1944, giáo sư viết: “Không một tính nết nào của người Việt lại không có những ví dụ ngược lại”. Nhưng bài viết về phẩm chất nổi trội của người mình, xin hẹn một dịp khác.

Nhà văn Văn Chinh

Pasudin-10
10-11-2008, 11:08 PM
Tên : Nguyễn Thị Hằng

Tốt đẹp hay thói xấu đều bắt đầu từ những bậc làm trên

Tôi đã đọc nhiều ý kiến bổ ích trên diễn đàn Tiền Phong Online về "Người Việt - Phẩm chất và thói hư tật xấu ". Từ những câu chuyện rất thật quanh mình, tôi muốn kể cho các bạn nghe về những gì các cháu bé mầm non từng nói và làm theo người lớn.

1. Con trai tôi đi học ở nhà trẻ tôi chỉ cho cháu cách lột vỏ cam, cháu bảo "mẹ ngu lắm để con chỉ cho'' tôi bị sốc thực sự nhưng cũng cố bình tĩnh hỏi cháu ai dạy, cháu nói cô giáo thấy con không cởi được tất nên cô bảo "sao ngu thế để cô chỉ cho". Tôi nói cháu đấy là sai nói như vậy là không phải bé ngoan đâu.

2. Cô bé hàng xóm học lớp chồi mỗi ngày đi học về cô bé quát lớn, vào nhà bao nhiêu thú nhồi bông đem để xếp hàng rồi lấy cây đánh vào chúng và quát lên, " mày lười ăn chừa này"," học ngu chừa này" .... một lần quát lên như vậy thì một roi đánh vào thú nhồi bông....

3. Cũng cô bé hàng xóm bị ghi vào sổ bé ngoan " hay nói chuyện" về nhà mẹ bé hỏi tại sao bé trả lời " bạn nói không nói chuyện với bạn bạn nghỉ chơi với con" ngày hôm sau mẹ bé lên nói với cô giáo, cô bảo " mấy đứa nói nghỉ chơi nhau hoài" rồi không nói thêm gì.

Mẹ cô bé về nhà còn không hiểu điều mình phản ánh có giúp gì cho con và cũng không dám nói gì thêm vì sợ cô giận không quan tâm tới con mình. Và cũng cô bé này khi mẹ chở bé đi chơi qua ngã tư không có người mẹ bé định vượt qua, bé cương quyết : "mẹ không dừng lại con nhảy xuống, chú công an vào trường con chỉ phải đứng ở vạch sơn trắng kia". Mẹ bé buộc phải lùi xe lại.

Còn rất nhiều nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng cho thấy việc nên làm là bắt đầu tư hôm nay từ những đứa trẻ dạy cho các cháu biết cách sống, làm việc, học tập, và hãy tôn trọng các cháu để các cháu biết tôn trọng lại.


(Theo Tienphong Online)

Pasudin-10
10-11-2008, 11:09 PM
Tên: Minh Tuan

Vẫn còn có người không vô cảm

Từ trước tới giờ tôi luôn gặp phải những chuyện không hay trong cuộc sống hàng ngày, nhưng tới tối hôm qua, chỉ một hành động giúp đỡ rất nhỏ của người khác thôi cũng đã làm tôi thấy đỡ bi quan hơn.

Tối qua khi dừng lại ở một trạm xăng, do chiếc xe máy của tôi to và nặng nên khi gạp chân chống xe, chiếc xe đã bị nghiêng đi, tôi hốt hoảng cố giữ xe nhưng không thể tự dựng xe lại được, đành gọi sự giúp đỡ.

Người đàn ông đứng trước mặt tôi dường như đang quá bận rộn với những suy nghĩ riêng của mình nên không nghe thấy tiếng tôi gọi, nhưng khi chiếc xe đã gần đổ rạp xuống đất thì tôi cảm thấy chiếc xe bỗng nhẹ bẫng đi, có ai đó từ đằng sau đã nhấc đuôi xe lên giùm tôi, đồng thời một người khác từ đằng trước cũng đã chạy lại giúp nhấc chiếc xe lên.

Tôi thậm chí không kịp nói lời cảm ơn, vì họ đã lập tức quay về xe của mình. Tôi thấy thực sự vui vẻ, vì đã nhận được sự giúp đỡ của người khác, một cách vô tư như vậy.

(Theo Tienphong Online)

Pasudin-10
10-11-2008, 11:10 PM
Tên: Tran Thi Tuyet Thu

Kính gửi Toà soạn báo Tiền phong! Tôi xin kể về một câu chuyện "Nhặt đuợc của rơi trả người đánh mất", hy vọng rằng qua đây sẽ góp một phần nào đó cho trang mục "Người Việt -phẩm chất và thói hư tật xấu".

Tôi đang theo học một khoá đào tạo ngắn hạn tại Nhật Bản cùng các bạn của 10 nước trong khu vực Đông Nam Á. Nơi chúng tôi ở cách thủ đô TOKYO khoảng 400km. Thứ 6 tuần trước chúng tôi có đi học và thăm quan ở TOKYO.

Một bạn cùng lớp tôi là người Campuchia đã đánh rơi mất ví ở TOKYO. Trong ví có 500USD, 45.000 yên tiền mặt và một thẻ rút tiền 120.000yên (nếu nhẩm tính ra khoảng 31 triệu đồngtiền Việt Nam) và tất cả các giấy tờ tuỳ thân có liên quan.

Vì chúng tôi đi rất nhiều nơi, TOKYO quá rộng và đông nên bạn tôi không thể xác định được mình đã đánh rơi ví ở đâu.Sau khi đi tầu từ TOKYO về đến nơi ỏ mới phát hiện ra mất ví. Bạn tôi đã khóc vì sẽ không còn tiền để chi tiêu cho việc học trong những ngày ở lại Nhật Bản.

Tất cả chúng tôi đều buồn và thương bạn, cùng mong rằng có một người tốt sẽ nhặt được ví và trả lại, đồng thời bàn nhau cùng giúp đỡ bạn nếu trường hợp xấu nhất là không tìm lại được.

Hôm nay là ngày đầu tuần chúng tôi đi học cả ngày, đến tối về đến ký túc xá được biết là sinh viên ở Đại học TOKYO đã nhặt được ví và các bạn đã gửi qua đường bưu điện về cho bạn tôi. Tất cả những gì có ở trong ví không thay đổi gì cả. Chúng tôi vô cùng cảm động trước rất nhiều hành động của người dân Nhật đã giúp chúng tôi khi sống và học tập ở đây.

Nhưng trong tình huống này tôi đã suy nghĩ rất nhiều và thấy đây là một bài học rất có giá trị để tôi dạy lại cho các sinh viên của mình.

Các thày giáo người Nhật của chúng tôi đã nói, hãy tin tưởng là sẽ nhận lại được, vì nếu người Nhật nhặt được họ sẽ gửi cho cảnh sát hoặc gửi theo đường bưu điện trả lại người mất.

Tôi cảm thấy chạnh lòng khi nghĩ đến các đường phố, ngõ hẻm của Hà Nội... Và điều lo sợ nhất là chuyện bị móc túi tại những nơi tắc đường, siêu thị và các chợ lúc đông người.

Chúng ta là người cùng một nước, gà cùng một mẹ nhưng không ít người vì sự ham lợi của đồng tiền đã sẵn sàng tìm mọi cách để chiểm đoạt tài sản của nhau mà không hề bận tâm. Có những trường hợp chỉ vì mấy triệu động cũng có thể giết chết cả mạng người.

Tôi không muốn bàn luận nhiều, chỉ xin được kể ra đây một việc làm rất nhỏ để chúng ta tự suy ngẫm giúp làm được nhiều việc tốt hơn cho bản thân và cho Tổ quốc mình.


(Theo Tienphong Online)

Pasudin-10
10-11-2008, 11:10 PM
Tên: Lê Ngọc Dương

Theo tôi những gì tốt đẹp của Người Việt chúng ta thì ai cũng biết rồi vì chúng ta đã nói quá nhiều. Thói xấu cũng nhiều nhưng chưa được bàn đến nhiều. Nhân diễn đàn này tôi xin nêu một phần trong các thói xấu đó để chúng ta biết và sửa.

Chúng ta chỉ quen ca ngợi về mình và hay tự hào quá mức về những thành tựu nho nhỏ của mình. Chúng ta chỉ biết khép kín trong biên giới hình chữ S, chỉ có thông tin 1 chiều mà ít chịu nghe ngóng, so sánh xem nhân loại tiến bộ như thế nào?

Người Việt hay nhìn nhận, đánh giá và giải quyết vấn đề theo cảm tính chủ quan mà ít chịu tư duy biện chứng do đó các quyết định không chính xác.

Hầu như chúng ta ai cũng thích ăn một cái bánh vẽ đẹp hơn là ăn một cái bánh thật nhưng xấu xí. Chúng ta thích người này hát để cho người khác khen hay, cùng nhau vỗ tay và khen thưởng,...!!!

Nhưng họ không hiểu rằng so với văn minh của nhân loại thì những phần thưởng và thành tích đó còn khiêm tốn. Suy rộng ra suốt chiều dài lịch sử đất nước thì những gì chúng ta đã làm và đã có được rất đáng trân trọng, tự hào, nhưng theo tôi vẫn còn nhiều lĩnh vực khác quá khiêm tốn so với mặt bằng của nhân loại.

Đã đến lúc chúng ta phải nói và phải biết mình ở đâu trong thế giới nhân loại này để tìm hướng vươn tới. Và việc đầu tiên là chúng ta hãy phê bình và tránh những thói hư, tật xấu của chính chúng ta.


(Theo Tienphong Online)

Pasudin-10
10-11-2008, 11:11 PM
Tên: Trương Đức Cảnh

Thói ưa nịnh

Nhìn chung thì thói tật xấu của người Việt Nam ta, nếu nghĩ cho đến cùng thì cũng không phải là xấu hết đâu. Thậm chí có "tật xấu" mà các bạn nêu trên, theo tôi có khi lại là hay đấy .Ví dụ như có bạn cho rằng hay cười cũng là tật xấu của dân ta. Nhưng theo tôi hay cười là tốt chứ( chỉ có những ai cười quá vô duyên và không đúng chỗ thôi) .

Còn tôi ,tôi lại ghét nhất tật xấu hay nịnh và ...ưa nịnh. Hầu như những ai có chúi xíu chức tước (gọi là xếp đấy) cũng đã khoái được nghe nịnh lắm .Ở đâu trong các công sở nhà nước các cơ quan .đơn vị... chúng ta cũng thấy đầy rẫy những cử chỉ lời nói, hành động ... của nhân viên dưới quyền nịnh nọt cấp trên của mìmh.

Trong các cuộc họp hành hội nghị .Khi đóng góp ý kiến cho thủ trưởng ,thì mười câu "thành tích" chỉ nửa câu là góp ý phê bình .Có vị thủ trưởng ,đứng lên kêu gọi nhân viên hãy đóng góp phê bình thẳng thắn cho mình .Nhưng đám nhân viên thì "nháy" nhau ngầm ý " đừng có dại mà nghe ông ấy, coi chừng mất việc như chơi" và cuối cùng là chỉ có những ý kiến khen, tâng bốc thủ trưởng lên mây .

Cuối cùng là nhất trí trăm phần trăm,bầu thủ trưởng chiến sỹ thi đua .Hội nghị vỗ tay tán thành vui vẻ cả .Vì vậy ,có người còn dám đưa ra một tỉ lệ là : Trong công tác bổ nhiệm đề bạt cán bộ hiện nay có tới cỡ 80% là phải biết nịnh Thủ trưởng .Chứ không phải do trình độ, đạo đức phẩm chất (?!) Thật đáng buồn thay cho cái tật xấu thích nịnh và hay nịnh của một bộ phận người Việt chúng ta .


(Theo Tienphong Online)

Pasudin-10
10-16-2008, 04:48 PM
Tên: Trương Quốc Chính

Tham cái lợi nhỏ mà quên mất cái hoạ lớn

Người Việt ta dường như ai cũng vội vã! Chính vì thế sáng nào đi đường ở Hà Nội thì nhìn thấy ngay. Đường nhỏ, xe nhiều, ai cũng muốn mình đi trước do vậy tắc đường là điều hiển nhiên.

Thiết nghĩ nếu ai cũng tuân thủ đi theo phần đường của mình thì không đến nỗi tắc đường nhiều như vậy. Đằng này mỗi khi tắc đường thì ngay lập tức tất các các xe có thể đều len lên, chỉ vì muốn các nhanh nhỏ mà được cái chậm lớn đó là toàn bộ đường chật cứng, tiến cũng chả được mà lùi cũng không xong.

Đấy là một tật xấu của người Việt ta " tham cái lợi nhỏ mà quên mất cái hoạ lớn". Cái tật xấu bon chen của người Việt ta thể hiện trong giao thông là như thế đó.


(Theo Tienphong Online)

Pasudin-10
10-16-2008, 04:49 PM
Tên: Hoà Minh Tân

Thói bàng quan

Theo tôi 1 căn bệnh, 1 thói xấu đáng sợ nhất xuất phát mạnh mẽ trong công cuộc đổi mới kinh tế nước ta đó là bệnh bàng quan:

- Trong 1 đám đông (nơi bến tàu, bến xe, nơi tắc đường, nơi đèn đỏ vv) 1 kẻ gian giật đồ, móc túi, bao người nhìn thấy làm ngơ; - Gặp người hoạn nạn (tai nạn GT, bệnh tình đột ngột) hầu hất ngó ngiêng rồi đi qua vô cảm; - Nhà hàng xóm có chuyện cơm không lành, canh chẳng ngọt, các nhà khác đóng cửa kín hơn để đỡ nhức đầu; - Trong 1 quán ăn, nơi rạp hát có kẻ luôn mồm chửi tục, hầu hết mọi người bịt tai hoặc tìm chỗ khác xa hơn; - Trong 1 khu dân cư, kẻ liều lĩnh giang hồ ngang nhiên lấn chiếm lối đi hay diện tích sử dụng chung, tất cả im lặng né tránh; - Trong 1 cơ quan, 1 tập thể kẻ nịnh nọt cấp trên nhiều lợi ích, cấp trên bất minh, quy trình công tác bất hợp lý, tất cả như không thấy.

Đó thật sự là thói xấu nguy hại cho xã hội.


(Theo Tienphong Online)

Pasudin-10
10-16-2008, 04:49 PM
Tên: Giang Khắc Bình

Giận thì giận mà thương thì thương!

Tôi mới tìm thấy diễn đàn này trên mạng (vì công việc nhiều nên cũng ít khi vào mạng xem). Tôi rất hứng thú, bởi vậy nên cũng có vài ý kiến "nhỏ nhen" như sau:

- Những chuyện các bạn kể, tôi đều đã thấy cả, có kể thêm thì cũng như thêm chút muối cho nồi canh vốn đã mặn lại càng thêm mặn.

- Bản thân tôi cũng như các bạn, đã từng ăn năn vì thói xấu của mình. Thường khi ra đường, thấy đèn đỏ thì dừng lại, tuy nhiên, nếu thấy đường không đông lắm, người ta đi rồi thì mình cũng đi theo luôn. Sau khi đi qua rồi, cứ nghĩ: "không biết mình làm thế đúng hay sai nhỉ?" (chuyện đúng - sai ở đây phải xét từ nhiều khía cạnh, không phải là từ phía pháp luật. Các bạn thường kêu là người Việt mình thiếu ý thức về thời gian. Giả sử trên đường đến cơ quan, bạn gặp một người đang hoạn nạn, cần giúp đỡ, bạn tính sao? Bỏ đi thì nhẫn tâm, mà ở lại giúp người ta thì bạn lại kêu là không có ý thức. Khó quá! )

- Một hôm ra đường, tôi vô ý va phải một người. Nhìn nhau cười và nói lời xin lỗi. Người kia đang sắp cáu, thấy tôi nhũn nhặn, tươi cười nên cũng đành cười theo. Xí xoá. Bạn có còn chê người Việt hay cười nữa không?

Lần khác có người va vào tôi, tôi không giận dữ, chỉ nhắc: sao em lại đi thế? Người kia biết lỗi, nói: "Cháu xin lỗi chú, cháu đang vội!".

Kể ra thế cũng được đấy chứ...


(Theo Tienphong Online)

Pasudin-10
10-16-2008, 04:50 PM
Tên: Một bạn đọc

Tôi thấy ý kiến của mọi người tại diễn đàn là rất đúng.Nhưng chúng ta cũng cần phải hiểu đâu là nguyên nhân xâu xa của những thói hư tật xấu đó.

Theo chủ quan của tôi thì nguyên nhân xâu xa của vấn đề này đó là nằm ở trình độ dân trí của mọi người.Có thể khẳng đình rằng dướ sự lãnh đạo đúng đắn của Đảng và Nhà Nước thì nước ta đã phát triển rất mạnh và nhân dân ngày càng ấm no hạnh phúc.

Nhưng về mặt dân trí thì còn nhiều hạn chế.Sự tiếp thu và thực thi pháp luật của nhân dân còn thấp,những thói xấu của mọi người cũng là do truyền thống phong kiến để lại do đó mà chưa hẳn đã hết. Đó là một điều tất nhiên.

Nước ta đã và đang phát triển mạnh nhưng các bạn nhớ rằng là chúng ta đi sau các nước phương Tây hàng trên 200 năm vì thế trình độ dân trí của nhân nhân còn nhiều hạn chế là một điều tất nhiên. Mặc dầu đi sau các nước phương Tây dài như thế nhưng hiện nay chũng ta đã có nhiều thành tựu ...

Tôi tin tưởng rằng khi mà đất nưóc phát triển thì trình độ dân trí sẽ được nâng lên rất nhiều lúc đó thì các thói hư tật xấu sẽ không còn nữa. Xã hội ta thực sự thành một xã hội văn minh.

Mỗi người chúng ta cũng không nên chỉ kể về những thói hư tật xấu, mà hãy tự ý thức cho mình ,gia đình mình,bạn bè,người thân của mình tránh xa những thói hư tật xấu đó để góp phần vào xã hội không còn những thói hư tật xấu.

Như thế có được không các bạn.Chúng ta hãy tự trau dồi kiến thức để nâng cao dân trí cho mình và cho mọi người.


(Theo Tienphong Online)

Pasudin-10
10-16-2008, 04:57 PM
Tên: Như Phong

Nói chung là ở bất cứ quốc gia nào cũng có một số lượng người dân nhất định có ý thức kém và có những hành động được gọi là thói hư tật xấu. Số lượng người này ít hay nhiều phụ thuộc phần lớn do trình độ văn hóa chung của toàn xã hội, do chất lượng thực chất của nền giáo dục phổ thông, do hiệu quả của hệ thống pháp luật tại mỗi nước.

Đó cũng là những yếu tố cơ bản tạo nên ý thức cho mỗi người dân. Ở nước ta những vấn đề này đều chưa được quan tâm đúng mức cho nên số lượng người dân có ý thức kém là không nhỏ.

Trong nhà trường trẻ em được nhồi nhét khá nhiều kiến thức nhưng những kiến thức kỹ năng cơ bản về ý thức trong cuộc sống hàng ngày lại bị xem nhẹ.

Trong cuộc sống hệ thống luật pháp nhằm đảm bảo trật tự văn minh đô thị chưa thực sự nghiêm khắc và có hiệu quả. Tất cả tạo nên một môi trường thuận lợi cho các thói hư tật xấu phát triển, đôi khi lấn át cả những hành động tốt đẹp.

Trong tình hình như vậy báo Tiền Phong tổ chức diễn đàn này là rất đáng trân trọng và đây là một hành động kịp thời nhằm góp phần nhận diện những thói hư tật xấu của mỗi chúng ta giúp cho chúng ta kịp thời sửa chữa và hoàn thiện mình hơn.

Thiết nghĩ, sau này quý báo nên biên soạn hệ thống lại những ý kiến tâm huyết có giá trị thành một cuốn sách, đó chính là tài liệu quý báu trước hết là giúp cho mỗi chúng ta, sau đó là giúp cho những nhà giáo dục, nhà biên sọan luật pháp làm việc tốt hơn để cho thế hệ mai sau sẽ hình thành ý thức và giữ gìn nó luôn tốt đẹp, để cho đất nước Việt Nam cũng sẽ có một xã hội toàn những công dân hoàn hảo, tạo nên một môi trường sống lý tưởng và luôn đẹp trong mắt bạn bè quốc tế.


(Theo Tienphong Online)